[Tai tiếng] Chương 83

Chương 83: Tự chủ

Chuyển ngữ: @motquadao


Khi Minh Trạc quay về, mấy chiếc xe của đội địa chất vừa lúc dừng lại.

Trần Ngôn Chu tiến tới chào: “Thầy Minh.”

Minh Trạc cúi người, cầm lấy chiếc túi giấy mà Văn Đàn để lại bên ngoài lều. Anh lấy từ bên trong ra một quả quýt rồi đưa cả túi cho cậu ấy: “Mang đi chia cho mọi người đi.”

Trần Ngôn Chu nhìn những thứ bên trong, thắc mắc: “Cái này ở đâu ra thế ạ, xe tiếp tế lại đến hả anh?”

Minh Trạc đút một tay vào túi quần, giọng điệu thong thả: “Tiên nữ cho đấy.”

“…”

Trần Ngôn Chu là người thật thà. Khi cậu ấy chia trái cây và đồ ăn cho các thành viên trong đội, có người hỏi một câu: “Tiểu Trần, đi lâu thế rồi mà cậu vẫn còn “của để dành” cơ à?”

“Không phải, thầy Minh nói là tiên nữ cho đấy.”

Có người cười đùa: “Tiểu Trần, cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin mấy lời đó?”

“Phải đấy, cái nơi khỉ ho cò gáy này đào đâu ra tiên nữ, bảo là nàng tiên ốc thì còn nghe được.”

Mấy người còn lại đều xúm vào trêu chọc Trần Ngôn Chu, chỉ có Hứa Linh Nguyệt đứng đó, siết chặt thỏi socola trong tay, nụ cười trên mặt vụt tắt.

Ngày hôm sau, khi đội địa chất chuẩn bị xuất phát, anh Ngũ đi đến cạnh Minh Trạc, nói đầy ẩn ý: “Nghe Tiểu Trần kể hôm qua có tiên nữ hạ phàm tặng đồ cho chúng ta à?”

Minh Trạc: “…”

Anh Ngũ khoanh tay cười: “Tôi thấy cô bé ấy khá ổn đấy, chắc là sợ làm phiền cậu nên đã ngồi ngoài lều đợi khá lâu.”

Khóe môi Minh Trạc khẽ cong lên, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

Ngồi trên xe, Trần Ngôn Chu cầm cuốn sổ nhỏ: “Thầy Minh, em đang đăng ký danh sách đồ cho chuyến tiếp tế tới, anh có muốn mua gì không?”

Minh Trạc đang lái xe, hững hờ đáp: “Mua ít hạt óc chó đi.”

Trần Ngôn Chu lần đầu nghe thấy yêu cầu này, không khỏi tò mò xem thứ này ở sa mạc có công dụng thần kỳ gì: “Hạt óc chó ấy ạ?”

Minh Trạc đáp: “Để tẩm bổ não cho cậu.”

*

Nửa tháng sau, các cảnh quay trên sa mạc của đoàn phim chính thức đóng máy.

Văn Đàn quay bù thêm hai đêm cảnh đêm nữa thì đoàn phim bắt đầu dọn dẹp rời đi. Không một ai muốn nán lại nơi này thêm dù chỉ một ngày.

Ngoại trừ Văn Đàn, người không nỡ rời xa bạn trai.

Thời gian này, số lần cô và Minh Trạc gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần gần nhất cũng đã là từ mấy ngày trước.

Đoàn phim rời đi vào buổi chiều. Văn Đàn đeo kính râm ngồi trên xe việt dã nhìn khu trại của đội địa chất ngày càng xa dần, cuối cùng biến thành một điểm nhỏ rồi mất hút giữa sa mạc.

Cô tựa lưng vào ghế sau, khẽ thở dài.

Văn Văn thấy vậy liền hỏi: “Chị Văn Đàn, công việc của thầy Minh ở đây bao giờ mới kết thúc ạ?”

Văn Đàn mông lung đáp: “Chắc phải hơn một tháng nữa.”

Cô chưa hỏi Minh Trạc thời gian cụ thể, nhưng lần trước đến nhà anh, anh có nói là ba tháng sau sẽ về. 

Văn Đàn đã quay phim ở sa mạc hơn một tháng, tính ra thì chắc cũng còn khoảng một nửa thời gian nữa.

Sau khi về đến thành phố, mọi người đều đi tắm rửa thoải mái, chuẩn bị để ngày mai chuyển sang địa điểm khác quay phim.

Văn Đàn nhìn điện thoại, định nhắn tin cho Minh Trạc báo là mình đã đi rồi nhưng lại sợ bên đó tín hiệu kém anh không nhận được. 

Thôi, đợi đến tối gọi điện thử xem có tín hiệu không vậy.

Sắc trời bên ngoài dần sập tối, thành phố bắt đầu lên đèn.

Văn Đàn ngủ một mạch đến tận tám chín giờ tối mới tỉnh. Đã quen với sự rộng lớn tĩnh mịch của sa mạc, vừa nhìn thấy cảnh đêm thành phố cô bỗng cảm thấy có chút không thích nghi được.

Cô vừa vươn vai một cái thì thấy điện thoại trên tủ đầu giường rung lên. 

Hình như Văn Đàn vừa bị tiếng rung này đánh thức.

Cô ngáp ngắn ngáp dài cầm máy lên, thấy màn hình hiển thị hai chữ: “Thầy Minh”.

Văn Đàn lập tức tỉnh táo hẳn, nhanh chóng bắt máy: “Alo…”

Đầu dây bên kia có vẻ hơi ồn, anh hỏi cô: “Về đến Giang Thành chưa?”

“Chưa ạ, vẫn còn ở trong thành phố, mai tụi em mới đi nơi khác quay.”

“Ở khách sạn à?”

Văn Đàn đáp một tiếng rồi nhìn quanh, thuận miệng nói luôn tên khách sạn.

Minh Trạc thông báo: “Hai mươi phút nữa anh đến.”

Văn Đàn vừa mừng vừa sợ, vội vàng tung chăn xuống giường: “Anh cũng ra khỏi sa mạc rồi sao?”

“Gia đình của một đồng nghiệp có việc đột xuất, anh đưa cô ấy ra sân bay.”

Minh Trạc nói xong với Văn Đàn liền cất điện thoại định rời đi. 

Anh vừa đi được hai bước, phía sau vang lên tiếng gọi: “Thầy Minh.”

Minh Trạc quay đầu lại: “Còn việc gì sao?”

Hứa Linh Nguyệt đỏ mặt đứng đó, hai tay đan vào nhau, cắn môi nói: “Ngại quá, làm phiền anh phải cất công đi một chuyến thế này.”

Minh Trạc thản nhiên: “Không sao.”

“Em và Giai Giai đều đi rồi, trong đội chắc sẽ thiếu người, các anh…”

“Ngày mai Viện sẽ cử thêm người khác qua.”

Vốn dĩ Hứa Linh Nguyệt và Đinh Giai đến để thực tập và hỗ trợ công việc. Hứa Linh Nguyệt có việc gia đình phải đi, Đinh Giai là con gái ở lại một mình cũng không tiện nên Minh Trạc để cả hai cùng đi luôn. 

Đinh Giai thì rất sẵn lòng, cái nơi đó thật sự là chẳng ai muốn ở lại lâu.

Hứa Linh Nguyệt nói tiếp: “Vậy… thời gian qua cảm ơn thầy Minh và mọi người đã chăm sóc. Đợi khi các anh về, chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé, em mời.”

“Không cần đâu.” Minh Trạc khẽ gật đầu với cô ta, “Tôi có việc, đi trước đây.”

“Tạm biệt thầy Minh.”

Đợi Minh Trạc đi khuất, Đinh Giai đứng cách đó không xa mới bước tới, huých nhẹ vào tay Hứa Linh Nguyệt: “Được đấy chứ, hôm nay thầy Minh chủ động đề nghị đưa cậu đi, chứng tỏ hơn một tháng ở chung vừa rồi cũng có hiệu quả.”

Hứa Linh Nguyệt thu lại tầm mắt, mím môi cười, nói không vui là giả: “Thầy Minh là đội trưởng, có lẽ anh ấy thấy phải đưa tụi mình lên máy bay an toàn mới xem như là hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ là nhiệm vụ, nhưng tớ thấy sự quan tâm của thầy Minh dành cho cậu không giống là giả đâu.” Đinh Giai nói thêm: “Dạo này anh ấy cũng không gặp cô diễn viên kia nữa, chắc chắn là thầy Minh đã nhìn ra bộ mặt thật của cô ta nên không muốn để ý nữa rồi. Anh ấy đã nhận ra cậu mới là tốt nhất.”

Hứa Linh Nguyệt khoác tay Đinh Giai, nụ cười treo mãi trên khóe môi: “Được rồi, chúng ta đi thôi, đến giờ làm thủ tục rồi.”

*

Trong phòng khách sạn, Văn Đàn đã thay quần áo và trang điểm xong, cuối cùng đánh thêm son rồi nhẹ nhàng mím môi trước gương.

Cô cầm điện thoại xem giờ, vừa đúng hai mươi phút.

Văn Đàn dọn dẹp lại chiếc giường lộn xộn, nhét hết quần áo trên sofa vào vali rồi đẩy vào góc phòng. 

Làm xong mọi thứ, cô nhanh chóng ngồi xuống sofa, chỉnh lại tóc qua màn hình điện thoại, chờ Minh Trạc đến.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút nhưng ngoài cửa vẫn không thấy có động tĩnh gì.

Lại thêm hai mươi phút nữa trôi qua, Văn Đàn cảm thấy có gì đó không ổn. Từ trước tới nay thầy Minh vốn là người rất đúng giờ.

Chẳng lẽ…

Văn Đàn cầm điện thoại lên gọi điện. Đợi đến khi đầu dây bên kia bắt máy, cô vội vàng lên tiếng: “Thầy Minh, anh… không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Không, anh đang ở dưới lầu.”

Văn Đàn không hiểu: “Anh làm gì ở dưới lầu vậy?”

Minh Trạc không nói gì.

Văn Đàn bỗng nhận ra: “Hình như em quên chưa nói số phòng cho anh, anh lên đây đi, em ở phòng 2…”

“Văn Đàn.” Minh Trạc trầm giọng ngắt lời cô, “Tự chủ của anh không mạnh đến thế đâu.”

———

Hết chương 83

Dông dài:

Mình bắt đầu đăng lại Tai tiếng bủa vây nha, cố gắng hoàn trước Tết âm lịch để mọi người có thêm lựa chọn truyện đọc dịp lễ ạ ^^

Bình luận về bài viết này