Chương 82: Giải quyết

Chuyển ngữ: @motquadao
Thực ra từ trước đó, khi fan của Văn Đàn và fan Lộ Tuyết xảy ra tranh cãi, Minh Trạc mang thuốc đến cho cô và cô đề nghị anh vào đoàn làm phim với tư cách là bạn trai mình thì mọi dấu hiệu đã sớm manh nha rồi.
Mặc dù với tính cách của anh, Văn Đàn đoán anh chắc chắn sẽ không nói như thế với người của đoàn làm phim.
Thế nhưng cái cách anh phản công trêu ngược lại cô ấy đã khiến Văn Đàn cảm thấy, ẩn dưới vẻ ngoài của anh là một sự nguy hiểm không ai biết đến.
Tựa như một tảng băng trôi trên mặt nước, chẳng ai ngờ dưới lớp băng lạnh giá kia lại cuộn trào dòng nham thạch nóng bỏng đủ sức thiêu rụi mọi thứ.
Mặt trời cuối cùng cũng lặn, ánh sáng trong lều nhanh chóng biến mất.
Văn Đàn tựa vào lòng Minh Trạc, đầu gối lên vai anh. Đôi môi cô vừa sưng vừa tê, hơi thở vẫn chưa ổn định lắm, cô khẽ nói: “Xem ra thầy Minh thực sự rất vui khi gặp em.”
Yết hầu Minh Trạc chuyển động, anh khẽ bật cười.
Anh nghiêng đầu, hôn lên trán cô: “Còn mệt không?”
“Ban đầu thì khá mệt, nhưng gặp thầy Minh rồi thì không mệt nữa.” Văn Đàn vô thức dụi đầu vào vai anh, “Đã được sạc đầy pin rồi.”
Minh Trạc ôm cô, thái dương căng chặt.
Văn Đàn nhìn bầu trời tối đen bên ngoài, đột nhiên nhận ra một chuyện, cô ngồi thẳng dậy: “Mọi người vẫn chưa về ạ?”
Minh Trạc trầm giọng “ừm” một tiếng: “Phải đi xa hơn nên đội sẽ về muộn hơn trước.”
Văn Đàn nhanh chóng phát hiện ra vấn đề, nhìn anh hỏi: “Vậy sau này thầy Minh cũng sẽ về rất muộn ạ?”
Cô đang mặc một chiếc cardigan không cài nút. Trong lúc quấn quýt, phần vai áo bên trái bị kéo trễ xuống để lộ ra nửa bên vai tròn mịn nhưng bản thân cô lại không hề hay biết.
Da Văn Đàn rất trắng, dưới ánh đêm càng nổi bật hơn.
Minh Trạc nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy ở suối nước nóng hôm đó.
Cô dán chặt vào thành bể, bờ vai trần trụi, đường cong dưới nước ẩn hiện như vầng trăng lưỡi liềm ẩn giữa tầng mây.
Văn Đàn không nghe thấy câu trả lời của anh, vừa định mở lời thì cảm thấy chỗ cô tựa vào bên hông anh có khí thế rất hãi hùng.
Trong đầu cô ngay lập tức hiện ra bóng dáng vĩ đại đó.
Kích cỡ của thầy Minh chắc là… rất ấn tượng.
Không hiểu sao Văn Đàn cảm thấy sợ hãi, thăm dò nhúc nhích người muốn rời khỏi đùi anh, thận trọng nói: “Em ra ngoài… lâu rồi, cũng nên về rồi…”
Minh Trạc ôm lấy eo cô, không để cô rời đi.
Anh kéo chiếc áo đã trễ xuống cánh tay Văn Đàn lên, che vai cô lại: “Đúng vậy, anh sẽ về rất muộn.”
Văn Đàn ngây ra hai giây mới nhận ra anh đang trả lời câu hỏi trước đó của cô.
Cô “Ồ” một tiếng, nói không thất vọng là giả.
Hôm nay trên đường về, cô nghe Lưu Triết nói cảnh quay ở sa mạc của họ còn khoảng nửa tháng nữa là đóng máy, sau đó sẽ chuyển sang nơi khác quay tiếp.
Xem ra thời gian gặp mặt sau này sẽ càng ít đi.
Đôi môi mỏng của Minh Trạc khẽ động, vừa định mở lời thì Văn Đàn đã nói: “Thầy Minh, bình thường anh… giải quyết thế nào?”
Minh Trạc nhất thời không theo kịp suy nghĩ nhảy vọt của cô, không hiểu hỏi lại: “Ừm?”
“Ý là…” Giọng Văn Đàn rất nhỏ, tai cô nóng bừng, giọng nói lắp bắp, có chút mơ hồ, “Hai lần trước anh cũng cứng… rồi dùng tay sao?”
Minh Trạc: “…”
Giọng anh cực kỳ kiềm chế, khàn đặc: “Văn Đàn.”
Trong bóng tối, lòng bàn tay Văn Đàn toát mồ hôi. Cô chạm tay vào eo anh, ghé sát tai anh, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Em có thể giúp anh.”
Minh Trạc đột ngột nắm chặt cổ tay cô, một lúc sau mới thốt ra được vài chữ từ cổ họng, dứt khoát đáp: “Không cần.”
Cô đầy tò mò: “Nhịn như vậy… sẽ không hỏng sao?”
Mí mắt Minh Trạc khẽ giật, trong mớ suy nghĩ hỗn loạn chỉ còn sót lại chút lý trí ít ỏi.
Tim Văn Đàn cũng đập rất nhanh, nhưng tên đã lên dây, cung đã giương, nào còn đường để quay đầu. Cô âm thầm cắn môi, cổ tay bị anh nắm chặt khẽ động đậy muốn tiến lên, đi đến nơi nguy hiểm hơn.
Minh Trạc đột nhiên đứng dậy, đặt cô ngồi vững vàng xuống đất, quay người cầm bật lửa và bao thuốc trên bàn rồi đi ra ngoài.
Bước chân anh không còn sự bình tĩnh và tự chủ như thường lệ, thậm chí còn có cảm giác như đang bỏ chạy.
Văn Đàn nhìn bóng lưng anh, chớp chớp mắt. Quả nhiên là thầy Minh, khả năng tự chủ tốt thật đấy.
Minh Trạc đứng ngoài lều, vừa châm điếu thuốc đã hút một hơi thật mạnh, sặc đến mức ho khan hai tiếng.
Suốt bao nhiêu năm cuộc đời anh, thực sự chưa từng có khoảnh khắc nào khốn đốn như vậy.
Từ trước tới nay, bất kể là chuyện gì đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, chưa bao giờ để bản thân rơi vào tình cảnh này.
Vừa rồi có một khoảnh khắc, anh thật sự rất muốn bất chấp hậu quả mà sa ngã.
Minh Trạc hút liền ba điếu thuốc, cảm xúc sôi sục và khô nóng trong cơ thể mới dần lắng xuống.
Anh quay đầu lại, thấy Văn Đàn đang đứng ngoài lều với đôi mắt long lanh và sáng ngời, không dám lại gần.
Minh Trạc nuốt khan, dụi tắt đầu thuốc, đi đến trước mặt cô: “Anh đưa em về.”
Văn Đàn đi bên cạnh anh, có cảm giác chột dạ vì làm chuyện gì sai trái: “Thầy Minh em xin lỗi, hình như em không nên nói như vậy.”
Trong tình huống này, Minh Trạc nhất thời cũng không biết phải an ủi cô thế nào.
Anh im lặng hai giây rồi nói: “Không phải chuyện cần xin lỗi.”
Văn Đàn bước nhanh hơn hai bước, quay mặt lại đối diện với anh, thăm dò hỏi: “Vậy… có thể nắm tay không?”
Minh Trạc nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên, kéo tay cô vào lòng bàn tay mình.
Văn Đàn quay người lại, thuận thế ôm lấy cánh tay anh, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn.
Khoảng cách từ khu trại địa chất đến khu trại của đoàn làm phim vốn đã không xa, lúc này lại càng nhanh đến kinh ngạc, cảm giác như chớp mắt đã tới.
Văn Đàn nắm tay Minh Trạc không muốn buông, cô nói: “Trời tối rồi, hay là em đưa thầy Minh về nhé.”
Minh Trạc khẽ cười: “Ngày mai anh sẽ đến tìm em.”
“Nhưng anh về muộn lắm mà.”
“Chắc là kịp về trước khi em ngủ.”
Không phải Văn Đàn sợ khi đó mình đã đi ngủ rồi, cô chỉ cảm thấy anh về muộn như vậy chắc chắn sẽ rất mệt, không muốn anh phải chạy đi chạy lại nữa.
Sau khi đi một đoạn đường, chiếc áo khoác bên vai cô lại hơi trễ xuống.
Minh Trạc đưa tay lên, không hề tỏ ra phiền phức mà kéo nó lên cho cô.
Khi Văn Đàn cụp mắt xuống, cô vừa hay thấy trên cổ tay anh là chiếc vòng tay cô tặng anh ở làng Tác Tùng trước đây.
Ngay lập tức, một cảm giác xót xa khó tả dâng lên trong tim. Cô nhìn anh: “Thầy Minh vẫn luôn đeo nó ạ?”
Minh Trạc “Ừm” một tiếng, giọng điệu lười biếng: “Lần đầu nhận được quà, không nỡ tháo ra.”
Văn Đàn mím môi, nén nước mắt lại, khẽ hừ: “Nói dối, trước đây chắc chắn đã có rất nhiều cô gái tặng quà cho anh, sao có thể là lần đầu được.”
Anh ngắt nhịp câu lại, chậm rãi nói: “Lần đầu tiên, nhận được quà của bạn gái.”
Khóe môi Văn Đàn lập tức không kìm được cong lên, rất lâu sau mới “Ồ” một tiếng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Vậy thì sau này, bạn gái anh sẽ thường xuyên tặng quà cho anh.”
Họ sẽ còn rất rất nhiều lần đầu tiên nữa.
———
