Chương 81: Vui

Chuyển ngữ: @motquadao
Sau một tuần quay toàn cảnh đêm, gần như tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều kiệt sức.
Sáng sớm quay về, Lưu Triết phất tay, bảo mọi người hôm nay nghỉ ngơi cho tốt, điều chỉnh lại trạng thái, ngày mai mới tiếp tục quay.
Văn Đàn ngủ một mạch đến tận hai giờ chiều mới dậy. Cô thoải mái vươn vai, rồi đi rửa mặt, trang điểm.
Văn Văn thấy vậy tò mò hỏi: “Chị Văn Đàn, hôm nay chị đi hẹn hò à?”
Văn Đàn: “…”
Cô không dám nói với Văn Văn chuyện mình và Minh Trạc đang yêu nhau, Văn Văn là một cái “rổ thủng” lớn, không biết chừng lúc nào sơ ý lại nói hớ ra.
Văn Đàn vừa đánh má hồng, vừa thong thả nói: “Đây gọi là sự kính nghiệp của một ngôi sao nữ đấy. Mấy hôm trước chị Thu có dặn, khi nào chị rảnh rỗi thì chụp một bộ ảnh, Weibo lâu quá không cập nhật gì rồi.”
Văn Văn dễ dàng bị lừa: “Ồ ồ, vậy lát nữa em chụp cho chị!”
Thực ra Văn Đàn nói thật, Từ Thu quả thực đã dặn dò như vậy.
Văn Đàn nhìn mình trong gương, bỗng thấy hơi cảm xúc.
Từ khi đóng vai Dương Phỉ, cô hầu như không trang điểm. Dương Phỉ ngày nào cũng lấm lem, người toàn là máu hoặc bụi bẩn.
Đã lâu lắm rồi cô không được nhìn ngắm vẻ đẹp của chính mình.
Tối nay phải để bạn trai cô cùng ngắm mới được.
Văn Đàn chụp tổng cộng hai bộ ảnh. Một bộ ảnh mặc váy dài kết hợp với khăn choàng, trông vừa lười biếng lại vừa dịu dàng, một bộ mặc áo hai dây nhiều màu sắc kết hợp với quần jean rộng, vừa thoải mái lại thêm phần hoang dã đầy sức sống.
Từ Thu xem xong, bảo cô đăng bộ thứ hai trước, bộ đầu thì giữ lại khi nào tung ra sau.
Ảnh của Văn Đàn hoàn toàn không cần chỉnh sửa, Văn Văn chỉ chỉnh màu rồi đăng trực tiếp lên luôn.
Khi còn ở Sáng Mỹ, những bức ảnh quảng bá mà Văn Đàn đăng thường mang lại cảm giác lạnh lùng, xa cách. Sau khi rời khỏi Sáng Mỹ, vài tháng rồi cô đã không đăng ảnh mới.
Bộ ảnh này vừa được đăng đã thu hút rất nhiều người hâm mộ.
【Cứu em với! Đẹp phát điên! Không hổ danh là người mà ảnh thảm đỏ vẫn được các blogger thời trang lớn ghim lên đầu trang! Vợ em đỉnh nóc kịch trần!】
【Đây là Văn Đàn á? Đờ mờ đây là Văn Đàn sao? Cô ấy luôn đi theo hình tượng lạnh lùng mà, đổi phong cách từ lúc nào vậy?】
【Hình tượng đó là do công ty cũ xây dựng. Văn Đàn của chúng ta ngày càng tốt hơn. Mọi người hãy quan tâm nhiều hơn đến diễn viên Văn Đàn nhé.】
【Ôi ôi cục cưng của tui, cảm giác Hoàn Vũ thực sự đối xử tốt với ẻm. Bây giờ trông ẻm thật tự do, thật vui vẻ, không còn bị ràng buộc như trước nữa.】
【Cô ấy thực sự rất xinh đẹp, diễn xuất cũng tốt, tại sao trước đây không nổi tiếng chứ, tôi hận! Sáng Mỹ thật vô tâm!】
【Trước đây cô ấy cũng có chút tiếng tăm mà, thường xuyên bị fan Mạnh Trần An mắng lên hot search còn gì… ha ha ha, thuyền nhỏ đã vượt qua vạn trùng sơn!】
Trước đây, dù Văn Đàn đăng gì trên Weibo, anti-fan và fan của Mạnh Trần An luôn đến “hiện trường” trước cả fan của cô.
Cô đăng ảnh của mình thì bị chửi là lẳng lơ, muốn quyến rũ gã đàn ông.
Cô đăng những mẩu chuyện vụn vặt về cuộc sống thì bị chửi là giả tạo, bảo cô chết sớm đi.
Cô đăng bài quảng bá phim thì đồng loạt chúc phim flop, còn nói cô chỉ xứng đóng những bộ phim rác như vậy, cả đời không ngóc đầu lên được.
Mặc dù bây giờ thỉnh thoảng vẫn còn những người như vậy, nhưng đã bị những người yêu mến cô lấn át.
Văn Đàn đăng Weibo xong, chưa đến năm giờ, thời tiết vẫn chưa lạnh lắm.
Cô mặc một chiếc áo khoác ngoài áo hai dây rồi chuẩn bị đi đến khu trại địa chất, đợi Minh Trạc về để tạo bất ngờ cho anh.
Văn Đàn đi tay không thì quá lộ liễu, vừa hay Chu Kế Quang và Từ Thu đến thăm đoàn phim mấy hôm trước có mang theo rất nhiều đồ.
Văn Đàn lựa chọn một chút, lấy một ít trái cây, bò khô và chocolate.
Văn Văn bảo: “Chị Văn Đàn, để em giúp chị xách nhé.”
Văn Đàn ho một tiếng: “Không cần đâu, có nặng lắm đâu. Em ở lại nghỉ đi, dạo này cũng vất vả rồi.”
Nói xong, cô không đợi Văn Văn trả lời mà cầm đồ bỏ chạy.
Văn Văn: “…”
Khi Văn Đàn đến khu trại địa chất, nơi đây yên ắng, không thấy một bóng người.
Cô vừa định tìm một chỗ râm mát ngồi đợi thì có một người bước ra từ chiếc lều bên cạnh.
Văn Đàn lập tức giơ tay chào: “Xin chào, tôi là người của đoàn phim bên kia, tôi đến gửi đồ cho… thầy Minh.”
Trước ánh mắt tò mò của đối phương, cô cố gắng nhịn hai giây mới bổ sung: “Anh ấy là huấn luyện viên của tôi.”
Người ở lại hôm nay là anh Ngũ, khoảng hơn bốn mươi tuổi, những lần trước không đi xem quay phim cùng Trần Ngôn Chu và những người khác, nên đối với mấy trò của đám trẻ như họ thì nhìn cái là hiểu.
Văn Đàn ôm đồ trong tay, dò hỏi khẽ: “Tôi chỉ đợi anh ấy ở đây thôi, đảm bảo không động vào tài liệu mật đâu. Như thế có được không ạ?”
Anh Ngũ đáp: “Cô đợi ngoài này làm gì, cậu ấy đang ở bên trong đó, cô cứ vào thẳng đi.”
Văn Đàn ngẩn ra: “Anh ấy không đi ra ngoài ạ?”
*
Tuyến đầu tiên của việc lập bản đồ địa chất đã hoàn thành, những người khác bắt đầu tuyến thứ hai từ hôm qua. Minh Trạc thì phải tổng hợp nội dung công việc và dữ liệu địa hình của tuyến đầu.
Bây giờ gần như đã hoàn thành.
Văn Đàn nhẹ nhàng vén lều lên, nhìn người đang ngồi quay lưng về phía cô bên trong. Ban đầu cô định gọi anh, nhưng thấy anh quá tập trung nên cô không quấy rầy.
Đàn ông khi nghiêm túc là đẹp trai nhất, thầy Minh khi nghiêm túc thì siêu đẹp trai.
Văn Đàn buông rèm lều xuống, quay người ngồi xuống đất.
Phía xa, mặt trời đang dần lặn, ánh hoàng hôn bao trùm cả sa mạc.
Cô ngáp một cái, vừa định lấy điện thoại ra xem giờ thì một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía sau: “Ngồi ở đây làm gì thế?”
Văn Đàn theo phản xạ quay đầu lại, “A” một tiếng rồi định đứng dậy. Nhưng cô ngồi tư thế này quá lâu, chân đã bị tê, nhất thời không thể cử động được.
Minh Trạc cúi người, hai tay nắm lấy vai cô, từ từ đỡ cô đứng dậy, chậm rãi hỏi: “Em đến khi nào vậy?”
Văn Đàn đứng vững, nhìn người trước mặt, hai mắt cong cong: “Thầy Minh, thấy em có vui không?”
Ánh mắt trầm tĩnh của người đàn ông đặt trên khuôn mặt cô: “Vui.”
Văn Đàn nhìn xung quanh, thấy không có ai, nhanh chóng kiễng chân hôn lên môi anh.
Minh Trạc vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, trực tiếp kéo cô vào trong lều.
Trên bàn, tài liệu khảo sát được sắp xếp gọn gàng. Tia nắng hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt. Bụi mịn bay lượn trong không trung, nhảy múa trong ánh sáng.
Cách đó không xa, trên chiếc giường gấp đơn, nơi chăn gối vốn được gấp gọn gàng, sạch sẽ không một hạt bụi, giờ đây lại xuất hiện những nếp nhăn không ai để ý tới.
Văn Đàn ngồi trên đùi Minh Trạc, tay cô ôm lấy cổ anh, đầu hơi ngửa ra sau, môi bị hôn đến tê dại, lưỡi cũng bị quấn lấy đến mức mềm nhũn.
Minh Trạc luồn ngón tay vào tóc cô, cánh tay còn lại ôm lấy eo cô, hút lấy vị ngọt trong hơi thở của cô.
Khác với những lần trước đều ở ngoài trời, có lẽ không gian ở đây bí mật và riêng tư hơn, hoặc có lẽ là vì đã một tuần không gặp, nụ hôn của Minh Trạc không còn kiềm chế như trước. Trong hơi thở quấn quýt, rõ ràng là dục vọng mãnh liệt.
Toàn thân Văn Đàn mềm nhũn, nếu không phải là đang ngồi nghiêng trên người anh thì có lẽ cô đã ngã xuống rồi.
Cô cũng không ngờ, thầy Minh bình thường trông lạnh lùng, nho nhã và cấm dục như vậy.
Lúc hôn lại… hoang dã đến thế.
———
