Chương 87: Váy cưới

Chuyển ngữ: @motquadao
Từ trước khi mẹ ra tù, Phó Thừa Lâm đã thuê người dọn dẹp nhà cửa. Khi họ đẩy cửa bước vào, mọi bày trí trong nhà đều sạch sẽ như mới, trên bàn trà đặt một chiếc bình thủy tinh cắm một bó hoa tươi rực rỡ.
Trợ lý lên tiếng: “Sếp Phó đã sắp xếp dì giúp việc để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của bác. Nếu bác có nhu cầu gì trong cuộc sống hàng ngày thì…”
Khương Cẩm Niên bỗng nhiên tiếp lời: “Cứ liên lạc với con là được ạ.” Cô nói rất nghiêm túc. Cô còn lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại thông minh mới tinh đưa cho mẹ chồng. Trong danh bạ điện thoại đã lưu sẵn số cá nhân của Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm.
Mẹ chồng lịch sự cảm ơn, dường như còn mỉm cười một lần nữa, những nếp nhăn nơi khóe mắt khẽ động, trông bà giống như một gốc thông già đã dày dạn sương gió. Thấy con trai và con dâu, trong lòng bà rất vui, nhưng gia đình đoàn tụ chưa được bao lâu bà đã giục họ rời đi. Bà còn nói: “Công việc của các con đều bận rộn. Khi nào rảnh thì gọi điện cho mẹ là được, không cần phải đặc biệt chạy qua đây đâu.”
Giọng điệu dịu dàng đó gần như trùng khớp với ký ức.
Phó Thừa Lâm đặt bánh ngọt và điểm tâm lên bàn, lại lấy ra một số món quà đã chuẩn bị sẵn. Mẹ anh không nói gì nhiều, anh lại càng ít lời hơn, cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con nghèo nàn và khô khan nhưng cả hai đều cảm nhận rõ rệt đối phương đã thay đổi rất nhiều. Trước khi ra cửa, mẹ còn hỏi thăm về bố của Phó Thừa Lâm. Phó Thừa Lâm đang dắt Khương Cẩm Niên đi ra ngoài, giữa chừng khựng lại, thản nhiên nói: “Ông ấy tái hôn rồi, cưới bà Đỗ. Vài năm trước ông ấy thăng chức lên trụ sở chính, quan lộ hanh thông, cuộc sống bình yên ổn định, mẹ không cần lo lắng cho ông ấy đâu ạ.”
Trong căn phòng không còn tiếng hồi đáp nào nữa.
Phó Thừa Lâm dặn mẹ giữ gìn sức khỏe. Anh lờ mờ đoán được tại sao mẹ không muốn người thân đến thăm. Chuyện năm đó xảy ra khiến bà không thể buông bỏ. Khi bà nói chuyện với Phó Thừa Lâm, bà thường xuyên chú ý đến tai trái của anh, vì tai trái của anh từng bị những kẻ đòi nợ dùng kéo cắt. Không ai hiểu rõ tình cảnh lúc đó hơn bà. Phó Thừa Lâm đã dần quên, nhưng bà thì không.
Bà đưa mắt nhìn con trai và con dâu ra về.
Dù đã thụ án chín năm và rời khỏi nhà tù, bà vẫn cảm thấy mình như một tội nhân.
Bà đã phải trải qua những gì?
Khương Cẩm Niên không dám hỏi.
Khương Cẩm Niên đi theo sau Phó Thừa Lâm, được anh nắm cổ tay dẫn xuống bãi đỗ xe. Anh và cô ngồi ở hàng ghế sau, trợ lý phụ trách lái xe. Những con phố lân cận rất ồn ào, giao lộ tắc nghẽn, Khương Cẩm Niên lơ mơ một lúc rồi gục xuống đùi Phó Thừa Lâm ngủ thiếp đi. Cô quá mệt, ý thức lơ lửng, rất lâu sau, cô mơ màng nghe thấy Phó Thừa Lâm đang gọi điện thoại. Anh nói: “Bố, bố không cần thiết phải đến thăm bà ấy đâu.”
Bố anh hỏi: “Trạng thái của mẹ con thế nào?”
Phó Thừa Lâm đáp: “Cũng ổn ạ.”
Bố anh khựng lại một giây, nuốt nước bọt một cái mới hỏi: “Bà ấy có nhắc đến bố không?”
Phó Thừa Lâm không nói dối. Anh thành thật: “Con đã nói qua về tình hình của bố rồi. Bao gồm cả việc tái hôn, thăng chức và gia đình hòa thuận.”
Khi Phó Thừa Lâm nói xong câu này, Khương Cẩm Niên bỗng nhiên tỉnh hẳn. Cô nhắm mắt, nghe trộm Phó Thừa Lâm trò chuyện với bố. Cô còn nhích người về phía anh, lập tức bị anh nhìn thấu. Bàn tay trái của anh ngang ngược đặt lên mặt cô, lúc véo lúc xoa khiến cô có chút phẫn nộ và bất mãn, quyết tâm đấu đến cùng với anh, tiếp tục giả vờ ngủ.
Vừa hay anh cũng cúp máy. Anh nói: “Dậy thôi, chúng ta về đến nhà rồi.”
Khương Cẩm Niên lại đáp: “Em không dậy.”
Không ngờ anh lại hỏi: “Muốn anh bế em xuống xe hả?”
Khương Cẩm Niên lập tức ngồi thẳng dậy, mở khóa xe, chạy vèo một mạch về đến cửa nhà.
Trong lúc đợi Phó Thừa Lâm mở cửa, Khương Cẩm Niên còn hồi tưởng lại nội dung cuộc trò chuyện giữa Phó Thừa Lâm và bố anh. Tiếc là lúc đó cô đang tâm trí treo ngược cành cây nên nghe không rõ, người lại buồn ngủ. Sau khi ăn xong bữa trưa, cô về phòng ngủ nghỉ ngơi, ngủ say sưa một mạch rất lâu, bỏ lỡ cuộc gọi của Đào Học Nghĩa. Điện thoại của cô để chế độ im lặng, Đào Học Nghĩa đã để lại 8 cuộc gọi nhỡ.
Sau khi tỉnh dậy, Khương Cẩm Niên sững sờ.
Cô hỏi Phó Thừa Lâm: “Đào Học Nghĩa bị làm sao vậy nhỉ?”
Phó Thừa Lâm phân tích: “Em nắm rõ nội tình lại chạy nhanh như vậy, không cho anh ta cơ hội mua chuộc em, anh ta sợ em lật tẩy của Quỹ Tuyền An. Giám đốc Trương không liên lạc với em chứng tỏ Trợ lý Mao vẫn chưa bị lộ. Văn phòng của Giám đốc Lý chắc là không có camera.”
Khương Cẩm Niên thán phục: “Đúng vậy, Giám đốc Lý rất ghét việc văn phòng bị giám sát. Ở điểm này thì Đào Học Nghĩa vẫn rất nhân văn, anh ta tôn trọng không gian riêng tư của Giám đốc Lý.”
Phó Thừa Lâm lại nói: “Giám đốc Lý đã kéo về được nguồn vốn của một doanh nghiệp nhà nước cho Đào Học Nghĩa. Thay vì nói Đào Học Nghĩa nhân văn, thà nói anh ta chú trọng lợi ích lâu dài thì đúng hơn.”
Khương Cẩm Niên nghiêng đầu: “Sao chuyện gì anh cũng biết thế?”
Phó Thừa Lâm cười khẽ không mấy để tâm: “Trên mạng tra là ra thôi.”
Khương Cẩm Niên túm lấy cà vạt của anh, nới lỏng ra một chút: “Tra thế nào vậy, anh dạy em đi.”
Phó Thừa Lâm đầy hứng thú: “Lần nào em cầu xin anh cũng giống như đang làm nũng vậy.” Anh cởi cà vạt ném sang một bên, một tay ôm lấy cô, tiếp tục hỏi: “Cố ý phải không?” Khương Cẩm Niên mơ hồ gật đầu. Phó Thừa Lâm còn chưa làm gì, cô đã áp sát vào hõm cổ anh, khẽ nói: “Hôm đó trong văn phòng của Đào Học Nghĩa, anh ta có nhắc đến La Hạm với em. Em và La Hạm đã lâu không gặp, em không rõ tình trạng hiện tại của chị ta. Nhưng em phát hiện thứ hạng của quỹ cứ liên tục rớt xuống, ý em là mấy quỹ mà chị ta từng kiểm soát ấy, trông cái nào cũng không bình thường.”
Một lúc sau, Phó Thừa Lâm đáp: “Giám đốc quỹ kế nhiệm lỗ nặng ở sàn ChiNext.”
Khương Cẩm Niên nói: “Mùa hè năm ngoái, em và La Hạm cũng ngã ở sàn ChiNext.”
Phó Thừa Lâm đang định nói tiếp thì điện thoại của Khương Cẩm Niên lại sáng lên. Màn hình hiện lên một dòng chữ: Quỹ Tuyền An Đào Học Nghĩa.
Khương Cẩm Niên cân nhắc chốc lát, nhớ lại cách mà Phó Thừa Lâm từng dạy mình, cô nhấn nút loa ngoài. Sự chờ đợi kéo dài khoảng hai ba giây. Sau một khoảng lặng ngắn, Đào Học Nghĩa hỏi cô: “Khương Cẩm Niên, có phải cô gặp bất công gì ở công ty không? Hôm kia tôi đến công ty bảo hiểm bàn công việc, hôm qua trao đổi hợp tác hàng hóa với mấy người bạn, sáng nay đi Thiên Tân công tác một chuyến, vừa về văn phòng thì bộ phận hành chính nói cô đã nghỉ việc. Cô là nhân viên ưu tú nhất của công ty, năng lực xuất sắc nhất, đột ngột rời đi mà không nói lý do tại sao…”
Khương Cẩm Niên ngắt lời: “Trong đơn nghỉ việc tôi đã viết rồi, nhiệm vụ công việc quá nặng, áp lực quá lớn.”
Bên tai cô vang lên tiếng nước chảy, Đào Học Nghĩa đang tự pha trà cho mình. Anh ta áp lòng bàn tay vào ly sứ, lại nói: “Làm nghề này thì có ai mà không bận? Cô chịu khó thêm chút, người có năng lực làm nhiều thì phúc lợi lại càng cao.”
Khương Cẩm Niên cạn lời. Bởi vì cô công nhận Đào Học Nghĩa nói đúng. Nhất thời cô không nghĩ ra nên phản bác anh ta từ góc độ nào.
Anh ta thừa thắng xông lên: “Cô hiểu lầm tôi rồi. Chiến lược của tôi xuất phát từ giá trị doanh nghiệp, mở rộng quy mô quỹ. Tôi rất tuân thủ quy định công ty, triết lý đầu tư của chúng ta rất giống nhau. Cổ phiếu cô đề xuất, tôi chỉ cần xem qua báo cáo là đưa vào danh sách theo dõi. Cô chọn công ty làm việc cũng giống như bố vợ chọn con rể, va vấp thế nào cũng có chỗ không vừa ý. Cô nghĩ mà xem, trong thời gian làm việc,đồng nghiệp đối xử với cô rất tốt, đội ngũ phối hợp ăn ý, tiền thưởng không thiếu, lại còn được nhận huân chương, tìm một công ty khác liệu có đảm bảo tốt hơn hiện tại không?”
Khương Cẩm Niên khéo léo nói: “Triết lý đầu tư của tôi và anh không hẳn là giống nhau đâu ạ.” Cô liếc nhìn Phó Thừa Lâm, dưới ánh mắt cổ vũ của anh, cô nói: “Quan điểm của anh và Giám đốc Trương có lẽ phù hợp với nhau hơn.”
Đào Học Nghĩa nói: “Giám đốc Trương và cô, mỗi người đều có ưu điểm riêng. Sự phát triển của công ty không thể thiếu cả hai người.” Anh ta rất kín miệng, lại còn nhắc đến tình nghĩa đồng môn: “Cô là đàn em của tôi, tôi thật sự coi cô như em gái.”
Khương Cẩm Niên thuận thế tiếp lời: “Anh nói vậy là đề cao tôi quá rồi.” Cô thử dẫn dắt anh ta: “Công ty còn có Giám đốc Lý, Giám đốc Trương, những nhân viên ưu tú như vậy, tương lai chắc chắn sẽ phát triển thuận lợi.”
Đào Học Nghĩa nhất thời không phân biệt được Khương Cẩm Niên đang nói thật hay đang mỉa mai. Anh ta thầm cảm thán, may mà Giám đốc Trương đã để lại một chiêu, cũng không sợ Khương Cẩm Niên chạy thoát. Cô cùng lắm cũng chỉ là một con vịt đã nấu chín mà thôi. Anh ta không tiện đe dọa Khương Cẩm Niên qua điện thoại, dù sao anh ta cũng có phần kiêng dè Phó Thừa Lâm, nên lên kế hoạch dùng một cách tương đối ôn hòa để giải quyết vấn đề. Anh ta đề nghị: “Một giờ chiều mai, tại nhà hàng Việt Cảng gần công ty, chúng ta gặp rồi bàn kỹ lại nhé.”
Khương Cẩm Niên đang định từ chối thì Phó Thừa Lâm ra hiệu cho cô.
Dù ngạc nhiên nhưng cô vẫn nghe lời: “Được, tôi sẽ đến. Chào anh, Đào tổng.”
Nhấn nút kết thúc cuộc gọi, Khương Cẩm Niên lẩm bẩm: “Khả năng ăn nói của anh ta tốt hơn em, em sợ mai gặp anh ta sẽ bị mấy lời vòng vo của anh ta dắt mũi mất…”
Phó Thừa Lâm không đợi cô nói hết, thẳng thừng tuyên bố: “Ngày mai em cứ ở nhà, không cần đi đâu hết.” Quyết định của anh không cho phép phản bác. Ý đồ của anh rất rõ ràng. Anh sẽ thay mặt Khương Cẩm Niên đích thân đi gặp Đào Học Nghĩa.
Cho đến hôm nay, Trịnh Cửu Quân vẫn bặt vô âm tín. May mắn thay, mô hình định lượng của Phó Thừa Lâm đã đi vào quỹ đạo, cho dù quy mô vốn tiếp tục tăng trưởng, anh cũng không cần đi khắp nơi khai thác nhân tài. Nếu áp dụng phương thức nghiên cứu truyền thống, quy mô vốn càng lớn thì Phó Thừa Lâm càng cần nhiều nhân viên, nhưng chiến lược đầu tư được lập trình hóa đã giúp anh tiết kiệm được nguồn nhân lực.
Đào Học Nghĩa nghi ngờ Phó Thừa Lâm đã tìm ra một con đường tương tự như Quỹ Medallion của Mỹ. Nhưng Quỹ Medallion phụ thuộc rất lớn vào hợp đồng tương lai, mà định về hợp đồng tương lai trong nước lại khác với Mỹ. Tại sao Phó Thừa Lâm lại có thể tạo ra tỷ suất lợi nhuận ổn định như vậy? Đến nay, đây vẫn là một ẩn số chưa có lời giải trong ngành.
Đào Học Nghĩa luôn muốn trao đổi kinh nghiệm với Phó Thừa Lâm. Nhưng anh ta không ngờ cơ hội lại đến đột ngột như vậy. Chiều hôm sau, anh ta đưa theo trợ lý của mình ngồi trong phòng riêng của nhà hàng, đối diện với một chiếc bàn gỗ ngang. Cô nhân viên phục vụ khẽ cúi người rót trà nước cho họ, chén trà chưa đầy thì cửa kéo đã bị đẩy ra. Đào Học Nghĩa ngoái đầu nhìn lại, tình cờ chạm mặt với Phó Thừa Lâm.
Khương Cẩm Niên không xuất hiện. Đào Học Nghĩa hiểu ý, cười chào: “Đàn em.”
Bộ dáng lịch sự này của anh ta rất giống đại đệ tử của một môn phái trong tiểu thuyết võ hiệp. Còn Phó Thừa Lâm rõ ràng là đến để gây chuyện. Anh đi một mình, bước ngang qua bàn, chậm rãi ngồi xuống, câu nói đầu tiên là: “Anh và Ôn Lâm là chỗ quen cũ à?”
Đào Học Nghĩa đáp: “Coi như là bạn bè đi.”
Anh ta gọi nhân viên phục vụ để gọi món, rồi lại nói: “Cậu thường ăn món gì? Vốn dĩ tôi định mời Khương Cẩm Niên, còn đưa theo cả trợ lý nữ để tránh làm cô ấy hiểu lầm.” Nói đến đây, cô trợ lý thẹn thùng mỉm cười. Ngoại hình cô ta xinh đẹp, ánh mắt tình tứ lúng liếng, đôi đồng tử đen láy đong đưa mang theo ý cười rạng rỡ, tầm mắt khóa chặt lấy Phó Thừa Lâm.
Tuy nhiên, Phó Thừa Lâm lại hỏi: “Hôm nay Khương Cẩm Niên không đến, anh định tránh làm tôi hiểu lầm luôn sao?”
Đào Học Nghĩa đặt tay lên bìa thực đơn, đầu ngón tay khẽ ấn tạo thành dấu vết trên lớp da mềm màu nâu sẫm. Anh ta quay đầu nhìn trợ lý: “Cô về công ty đi. Cô nói với Giám đốc Lý, lão Vương và những người khác một tiếng là lát nữa tôi mới về.”
Cô trợ lý hiểu ra mình đã bị Đào Học Nghĩa và Phó Thừa Lâm đuổi đi. Cô ta còn chưa được ăn trưa mà! Đám đàn ông này chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, cô ta uất ức nghĩ thầm. Nhưng không còn cách nào khác, sếp đã lên tiếng, cô ta vừa vâng dạ vừa xách cặp công văn đi ra ngoài.
Trong phòng lại yên tĩnh, chỉ còn Đào Học Nghĩa và Phó Thừa Lâm.
Đào Học Nghĩa rót nước mời trà: “Thưởng chút trà nhé?”
Phó Thừa Lâm hỏi anh ta: “Ôn Lâm và anh quen biết nhau bao nhiêu năm rồi?”
Đào Học Nghĩa tự nói tự nghe: “Đây là trà Long Tỉnh Tây Hồ, cọng trà đứng thẳng trong chén gọi là trà trụ cát lợi, sắp tới sẽ có chuyện tốt xảy ra.”
Phó Thừa Lâm giễu cợt một câu: “Dự báo này không chuẩn đâu. Vụ thao túng cổ phiếu số 4473 sắp bị phanh phui rồi.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, đồng tử của Đào Học Nghĩa hơi co lại. Anh ta giống như chim ưng nhìn chằm chằm vào con mồi, mắt không rời đi, hạ thấp giọng: “Cậu hiểu nỗi khổ của tôi, tôi cũng thấu khó khăn của cậu. Những năm 2000, một nhân viên lễ tân của công ty quỹ cũng có thể kiếm được mấy trăm nghìn tệ, bây giờ tình hình chung không tốt, thị trường chứng khoán liên tục đi xuống, đào sâu vào bất kỳ công ty nào mà chẳng có vấn đề? Hay là cậu muốn đổi lấy một cái kết mà chẳng ai có lợi?”
Phó Thừa Lâm không bị anh ta dẫn dắt, vẫn thẳng thắn nói rõ: “Đây chắc là lần đầu tiên anh làm chuyện này, kinh nghiệm không đủ nên đã để lộ sơ hở. Tâm lý của Giám đốc Trương không vững, năm lần bảy lượt hẹn gặp khách hàng lớn. Các anh còn giúp công ty đó làm giả sổ sách và gian lận tài chính. Truyền thông trên mạng quá đà, bao phủ từ Weibo đến WeChat, giá cổ phiếu cứ tăng liên tục, ông sếp kia chắc cũng sắp rút tiền bỏ chạy rồi.”
Anh vừa dứt lời, cửa kéo lại mở, phục vụ mang món vào.
Trước mặt anh là bò bóp thấu, nấm tùng nhung hầm bong bóng cá, súp bào ngư hải sâm. Nhưng anh hoàn toàn không động đũa, còn nói: “Tôi đã ăn trưa rồi.” Anh đẩy một đĩa nộm về phía trước, ánh mắt nhạt nhẽo nhìn Đào Học Nghĩa: “Anh không nên nhắm vào Khương Cẩm Niên. Hôm nay tôi tới để bàn với anh về việc thu mua.”
Đào Học Nghĩa cười: “Quỹ Tuyền An dù có sụp đổ, không vực dậy nổi, rơi xuống tầng lớp thấp nhất thì cũng sẽ không bị cậu thâu tóm. Chúng tôi không đấu thầu công khai mà lại để cậu được hời sao?”
“Hóa ra anh đã từng nghĩ đến việc đấu thầu công khai.” Phó Thừa Lâm nói. Anh nhìn thẳng vào mắt Đào Học Nghĩa, chân mày không lộ rõ vẻ buồn vui, cho dù sắc mặt Đào Học Nghĩa lạnh lùng thì anh cũng không hề dao động một chút nào.
Khi Phó Thừa Lâm còn học đại học, anh từng gặp Đào Học Nghĩa một lần. Lúc đó Đào Học Nghĩa đi ngang qua trường tìm ông nội mình. Ông nội anh ta chính là Giáo sư Đào lừng danh. iáo sư Đào tuổi đã xế chiều, thường sống trong khu tập thể nhân viên. Ông soạn giáo án, viết luận văn, chấm bài, thỉnh thoảng mới về nhà một chuyến. Ông là một người thầy tốt trong mắt học sinh, nhưng lại không phải là một người bề trên tốt trong mắt người nhà.
Năm đó, người học trò được Giáo sư Đào coi trọng nhất tình cờ lại là một Phó Thừa Lâm xuất sắc về mọi mặt.
Đào Học Nghĩa muốn nói chuyện với Giáo sư Đào cũng phải xếp hàng sau Phó Thừa Lâm. Giáo sư Đào ân cần căn dặn Phó Thừa Lâm đủ điều, truyền thụ tư duy và kỹ năng của mình, nhất thời quên mất sự hiện diện của cháu nội.
Chính Phó Thừa Lâm đã kéo Đào Học Nghĩa một cái, đưa anh ta đến trước mặt Giáo sư Đào. Cả ba người họ đều mỉm cười, đứng dưới ánh nắng ấm áp.
Nhưng nay đã khác xưa.
Phó Thừa Lâm giả định một tình huống: “Tôi liên hệ với phóng viên tài chính, công bố thông tin xác thực, giá cổ phiếu 4473 sẽ lập tức giảm sàn. Vốn của anh bị kẹt lại, không giải ngân được, tiền bạc thua lỗ, vốn cổ phần của New Third Board cũng sẽ trở thành một mớ hỗn độn.” Anh đứng dậy, đẩy cửa sổ kính ra, nhìn ra khu sân vườn rồi nói tiếp: “Sự can thiệp điều tra của Ủy ban Quản lý Ngân hàng và Cục Quản lý Chứng khoán sẽ khiến anh thân bại danh liệt, danh tiếng nửa đời người của Giáo sư Đào sẽ bị hủy hoại trên tay anh.”
Câu cuối cùng gần như là một đòn đánh vào tâm lý.
Đào Học Nghĩa chỉ cảm thấy có một luồng khí nghẹn lại ở phổi. Anh ta uống cạn một bát canh, cười gượng: “Cậu cũng là học trò do Giáo sư Đào dạy dỗ, cậu lén lút chơi sau lưng tôi một vố như thế này, ông ấy mà biết liệu có vui không?”
Phó Thừa Lâm thong dong đáp: “Ít nhất tôi không bị tám mươi triệu mua chuộc, không làm giả sổ sách, không phản bội ngành chứng khoán.”
Anh thân thiện nhắc nhở Đào Học Nghĩa: “Tất cả các nhà đầu tư cá nhân đều có thể lên mạng. Anh có thể nghĩ rằng một hai người bình thường không có sức đe dọa, nhưng khi họ tập hợp lại thành nhóm, hàng nghìn hàng vạn người lên tiếng tạo thành áp lực dư luận, anh sẽ không thể phớt lờ được đâu.”
Đào Học Nghĩa day mạnh huyệt đạo giữa hai mắt. Anh ta không còn cách nào khác, buộc phải lật bài tẩy: “Vợ của cậu, Khương Cẩm Niên, đã ký tên lên hợp đồng của chúng tôi. Trên mặt giấy hợp đồng có dấu vân tay của cô ấy, trên các trang giáp lai cũng có con dấu cá nhân của cô ấy. Đó là các điều khoản ngầm của doanh nghiệp nhỏ New Third Board, đã gạt sạch Quỹ Tuyền An chúng tôi ra, chỉ dùng danh nghĩa cá nhân cô ấy để thương lượng điều khoản với doanh nghiệp…”
Trên thực tế, nội dung bản hợp đồng đó vô cùng hiểm độc và xảo quyệt, có thể thấy rõ nỗi sợ hãi và lo lắng trong lòng Giám đốc Trương. Con cổ phiếu rác mã 4473 nằm trong tay ông ta giống như một con rồng ác độc tham lam. Mà Nietzsche từng cảnh cáo thế gian, rằng dũng sĩ diệt rồng rồi cũng sẽ trở thành con rồng độc ác nhất.
Phó Thừa Lâm chỉ hỏi: “Thế à?”
Anh trông chẳng có chút ngạc nhiên nào.
Đào Học Nghĩa gần như nghĩ rằng anh đã từng phẫu thuật vùng mặt, dẫn đến các dây thần kinh cơ mặt bị liệt, lúc nào cũng là một vẻ điềm tĩnh và thong dong. Trong lúc Đào Học Nghĩa cảm thấy áp lực nặng nề, anh ta lại nhớ ra bản hợp đồng đó được đặt ở văn phòng của Giám đốc Lý. Mà Giám đốc Lý đã đi công tác vài ngày rồi. Tài liệu còn đó không? Tài liệu có an toàn không? Một loạt câu hỏi dồn dập ập đến, vỏ não Đào Học Nghĩa gần như tê dại, nảy sinh cảm giác thất bại như bị dòng điện kích thích.
Anh ta sớm đã biết giấy không gói được lửa, mà gốc rễ của mọi vấn đề là do quân bài trong tay anh ta không đủ nhiều, chỉ cần kìm hãm được Khương Cẩm Niên là có thể bám lấy Phó Thừa Lâm, từ đó bòn rút được một khoản vốn mới khổng lồ. Kế hoạch của anh ta dù không hoàn thiện nhưng chắc cũng đủ để cứu vãn tình huống cấp bách.
Tuy nhiên, trước khi lấy được hợp đồng ra, anh ta không thể nói gì thêm với Phó Thừa Lâm. Anh ta tìm một cái cớ rồi rời đi trước.
Tiếng bước chân vội vã dần xa.
Trước cuộc trò chuyện này, Phó Thừa Lâm từng nghĩ sự việc vẫn còn có thể cứu vãn. Nhưng giờ anh đã thay đổi ý kiến. Anh gọi một cuộc điện thoại cho Giáo sư Đào. Giải quyết xong việc này, anh mới trở về công ty mình.
Ngày hôm sau cũng là ngày giao dịch chứng khoán.
Cổ phiếu mã 4473 bị tố cáo đích danh. Người tố cáo chính là vị giáo sư họ Đào của một trường đại học danh tiếng hàng đầu. Ông đã viết một bức thư ngỏ dài, lên án kịch liệt những hành vi vô đạo đức của ngành chứng khoán, kêu gọi tất cả những người trong nghề phải luôn kiên trì giữ vững lằn ranh đỏ của pháp luật. Ông cho rằng, bất kỳ hành vi nào phá vỡ lằn ranh đỏ của pháp luật đều đang xâm hại đến lợi ích của những công dân thượng tôn pháp luật.
Bản thảo của ông đã xuất hiện trên báo chí.
Bên dưới có người bình luận: Ông không phạm pháp, người khác phạm pháp thì họ kiếm được tiền. Mấy lão giáo sư già này ở trong trường mấy chục năm, đầu óc như khúc gỗ mục, không hiểu quy tắc ngoài xã hội, bản thân ông mà có con cái đi làm xem, ông chả nhảy dựng lên bảo vệ con mình đầu tiên.
Khương Cẩm Niên rất muốn phản hồi một câu: Ông ấy đã đại nghĩa diệt thân, tố cáo chính con cháu nhà mình đấy.
Nhưng cô không làm vậy. Cô muốn giữ thể diện cho thầy.
Quỹ Tuyền An rơi vào thế bế tắc bị điều tra. Một vài nhân viên nòng cốt nghỉ việc, một lượng lớn khách hàng yêu cầu rút vốn, giá trị tài sản ròng của các quỹ cổ phiếu lao dốc thảm hại, buộc công ty phải dùng “tường đông bù tường tây”, vay nợ mới bù nợ cũ, bộ phận đầu tư vốn cổ phần cũng suy sụp không gượng dậy nổi, những lời tiên tri trưa hôm đó của Phó Thừa Lâm lần lượt trở thành sự thật. Trong vòng bạn bè lan truyền tin vỉa hè: Đào Học Nghĩa đã mang theo vợ con trốn sang New Zealand. Hóa ra anh ta đã có hộ tịch New Zealand từ lâu.
Tại sao người giàu có thể đồng thời sở hữu cả quốc tịch Trung Quốc và quốc tịch nước ngoài?
Rất đơn giản, họ chỉ cần giấy thông hành Hong Kong – Macau.
Khi đi từ New Zealand đến Hong Kong, họ dùng hộ chiếu New Zealand để qua hải quan. Còn khi từ Hong Kong vào nội địa, họ dùng thẻ thông hành Hong Kong – Macau của hộ chiếu Trung Quốc. Thông tin công dân của mỗi quốc gia đều là bí mật nội bộ. Thông thường, giữa quốc gia này với quốc gia khác không chia sẻ dữ liệu về danh tính công dân.
Đào Học Nghĩa mang theo cả gia đình rời khỏi thị trường, Quỹ Tuyền An gần như phải đối mặt với số phận thanh lý tài sản, nhưng có người đã qua nhiều bên thương thảo, khởi động mô hình thâu tóm “một đối một”, hiện tại đã tiến triển đến quy trình “lập dự án nội bộ”.
Khương Cẩm Niên lười chẳng buồn quan tâm.
Thời gian ngủ mỗi ngày của cô không dưới mười bốn tiếng, lười nhác như một chú mèo nhà. Mang thai hơn ba tháng, vòng eo của cô ấy vậy mà chẳng thay đổi chút nào, cân nặng cũng không tăng, nếu không phải nhờ phản ứng ốm nghén và giấy siêu âm làm bằng chứng, cô đã nghĩ mình chẳng hề mang thai.
Như vậy cũng tốt, Khương Cẩm Niên thầm nghĩ: Trong đám cưới sẽ không có ai phát hiện ra.
Ngày đi thử váy cưới, cô chọn toàn kiểu chiết eo, cổ trễ, đuôi váy dài quét đất. Phó Thừa Lâm không có ý kiến gì với việc chiết eo, nhưng anh lại cực kỳ có ý kiến với kiểu cổ trễ. Khương Cẩm Niên tranh luận với anh vài câu nhưng cũng không kiên trì với gu thẩm mỹ của mình, cô nghe lời anh đổi sang thiết kế cổ cao vừa phải. Sau đó, thợ may đưa cô đi lấy số đo, cả ngày trời cứ thế trôi qua. Kết hôn đúng là phiền phức thật, lúc đó cô thầm than thở.
Thế nhưng khi từ trong phòng thử đồ bước ra, nhìn thấy Phó Thừa Lâm, cô lại nhảy chân sáo chạy về phía anh, hớn hở hỏi: “Có phải em siêu xinh đẹp không?”
Phó Thừa Lâm đáp: “Phải.”
Cô cau mày: “Chỉ có một chữ thôi à, anh hời hợt quá.”
Anh vẫn ngụy biện như thường lệ: “Em đưa cho anh hai lựa chọn, phải và không phải, anh thành thật chọn cái thứ nhất, sao có thể gọi là hời hợt được?”
Khương Cẩm Niên trầm ngâm: “Anh nói cũng có lý.”
Phó Thừa Lâm xoa đầu cô: “Chăm suy nghĩ, động não nhiều vào.” Tay anh bị cô giữ lấy, cô không hề né tránh mà nhắc lại: “Hồi đại học anh cũng thích nói với em mấy chữ này. Ý là sao? Chê em ngốc à?”
Phó Thừa Lâm im lặng, một lát sau anh mới trả lời: “Cái đó thì không phải.”
Anh đáp: “Anh hy vọng em tiến bộ, có cuộc sống tốt hơn.”
Khương Cẩm Niên không nhận ra ý tứ sâu xa trong lời nói của anh. Cả ngày hôm đó tâm trạng cô rất hưng phấn, chỉ có lúc trên đường về nhà mới thấy hơi buồn ngủ. Cô tự thấy bản thân khí huyết dồi dào, tinh thần sảng khoái, gồng đến tận mười giờ đêm không ngủ cho đến khi Phó Thừa Lâm cùng cô lên giường. Cô nằm trong lòng anh, chưa đầy một phút đã ngủ say không biết gì. Trong cơn mơ màng, anh khẽ siết lưng cô, dường như mang theo một thứ tình cảm sâu lắng mà kín đáo, không nói thành lời.
