[Cẩm Niên] Chương 85

Chương 85: Sóng gió

Chuyển ngữ: @motquadao


Trợ lý đưa ra các số liệu: “Quỹ Tuyền An đang dẫn đầu so với phần lớn các đối thủ cùng ngành trên thị trường, tỷ suất lợi nhuận cao nhất của một sản phẩm đơn lẻ đạt tới 28,6%. Đó là một khía cạnh. Mặt khác, Quỹ Tuyền An tập trung vào một vài lĩnh vực đầu tư vốn cổ phần, nó có thể bù đắp cho những mảng còn yếu của công ty chúng ta…”

Khi trợ lý và Phó Thừa Lâm đang trò chuyện, Khương Cẩm Niên vô tình đi ngang qua phòng làm việc. Cô tình cờ nghe được vài câu, trong lòng dấy lên gợn sóng nhỏ khó gọi tên. Cửa chính của phòng đọc sách đang khép hờ, không đóng chặt, điều này không bình thường.

Phó Thừa Lâm muốn làm gì? 

Khương Cẩm Niên không biết, cũng không đoán ra được.

Cô đi vào phòng ngủ, nằm trên giường, vừa suy nghĩ vừa buồn ngủ, dần dần chìm vào giấc. Nhưng sự nghi ngờ của cô vẫn chưa tan biến. Sáng sớm hôm sau, cô ngồi bên trái bàn ăn, sát cạnh Phó Thừa Lâm, hỏi anh một câu: “Tối qua anh và trợ lý bàn bạc việc thu mua Quỹ Tuyền An phải không? Em không cần anh giải thích nhiều, anh chỉ cần trả lời “có” hoặc “không” thôi.”

Phó Thừa Lâm lại đáp: “Anh đang cố gắng tìm hiểu công ty của các em.” Anh đang định nói thêm một vài chi tiết thì điện thoại bỗng vang lên dồn dập. Anh lập tức nghe máy, giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh, tốc độ nói của cả hai bên đều rất nhanh, nhưng Khương Cẩm Niên nghe rõ mồn một từ đầu đến cuối. Cô múc một thìa cháo táo đỏ hạt óc chó, im lặng nhai chậm nuốt kỹ, kìm nén cơn buồn nôn đang dâng trào.

Tuyệt đối không được nôn khan! Khương Cẩm Niên tự cảnh báo mình.

Rất nhiều phản ứng trong thời kỳ mang thai khiến cô vừa ảo não vừa mệt mỏi. 

Phó Thừa Lâm vẫn đang gọi điện thoại với đối tác quan trọng. Bên cạnh đặt một lồng bánh bao nước, Khương Cẩm Niên gắp một chiếc, nhưng giữa chừng bánh bao bị tuột, rơi vào đĩa ăn. Phó Thừa Lâm bèn dùng tay trái cầm đũa, giúp cô đặt bánh bao vào bát. Cô theo bản năng nói một tiếng: “Cảm ơn chồng.” Trong lòng lại thầm thở dài: Sao ngay cả việc ăn uống cô cũng phải nhờ anh giúp đỡ thế này?

Nghĩ sâu hơn một chút, chẳng lẽ Phó Thừa Lâm thu mua Quỹ Tuyền An là vì cô? Ý nghĩ này vừa nực cười vừa vô lý. Cô nhiều nhất chỉ làm thêm một tháng nữa, hoàn tất khâu kết thúc dự án là sẽ rời đi. Cô tin rằng trong công ty, bất kỳ đồng nghiệp có trách nhiệm nào cũng sẽ lựa chọn như vậy. Vào thời điểm then chốt nhất của dự án, người dẫn đầu đột ngột bỏ chạy thường là chỉ nghĩ đến hạnh phúc của bản thân nhưng hy sinh lợi ích của tất cả mọi người.

Vậy thì, tại sao Phó Thừa Lâm lại nảy ra ý định thu mua?

Anh coi trọng giá trị của Quỹ Tuyền An sao?

Trên đường Phó Thừa Lâm đưa Khương Cẩm Niên đi làm, cô không nhịn được mà hỏi anh, giống như một cuộc phỏng vấn chính thức: “Anh Phó, anh định sáp nhập Quỹ Tuyền An vào công ty quản lý tài sản của mình à?”

Tại ngã tư đường, đèn đỏ đang sáng. 

Thời tiết hôm nay rất xấu, gió mưa tầm tã. 

Những đám mây đen thấp lè tè mù mịt, cuộn trào lơ lửng giữa không trung. Hơi nước ngưng tụ trên cửa xe rồi bị cần gạt nước quét sạch trong tích tắc. Tình trạng giao thông phía trước đang ùn tắc, Phó Thừa Lâm kiên nhẫn chờ đợi, bình thản nhìn Khương Cẩm Niên. Còn cô thì chằm chằm nhìn anh, trong con ngươi đen láy như nước phản chiếu những hạt mưa lạnh lẽo tí tách. Anh không biết tại sao mình lại bị lay động, bèn nói thật: “Em có quen một Giám đốc họ Trương không? Anh đã cho người mua các sản phẩm quỹ dưới tên anh ta. Nửa tháng nay, hành động của anh ta rất bất thường, thường xuyên hẹn gặp khách hàng, chỉ sợ người ta tất toán quỹ vào ngày đã định. Tiền mặt trong tay anh ta không đủ, có lẽ sẽ nhắm vào em đấy.”

“Em biết tại sao mà,” Khương Cẩm Niên tiết lộ, “Anh ta và Đào Học Nghĩa đang thao túng giá một con cổ phiếu rác.”

Cô lấy hết can đảm nói hết với anh: “Có một công ty do một ông sếp nào đó nắm quyền kiểm soát có kết quả kinh doanh thua lỗ, các chỉ số cơ bản nát bét, trên thị trường giao dịch không tìm được người mua lại. Ông ta đã bỏ ra 80 triệu tiền mặt đưa cho Đào Học Nghĩa, hứa hẹn sẽ giới thiệu thêm nhiều khách hàng lớn, chỉ cầu xin Đào Học Nghĩa giúp ông ta đẩy giá cổ phiếu lên cao. Cách làm này của họ tương tự như Long Thất Võng năm ngoái. Đến tận bây giờ em mới hiểu tại sao Long Thất Võng, một công ty làm giả số liệu lại đột ngột leo lên vị trí số một trên sàn ChiNext? Đó là nhờ sự đẩy thuyền của các công ty quỹ.”

Cô đưa ra dự đoán: “Ông sếp hối lộ Đào Học Nghĩa kia có lẽ cũng giống như Giám đốc điều hành của Long Thất Võng, đợi giá cổ phiếu công ty họ tăng vọt sẽ lập tức nhanh chóng rút tiền mặt, đưa vợ con trốn ra nước ngoài, mặc kệ sống chết của các nhà đầu tư trên thị trường.”

Đèn đỏ chuyển sang xanh, chiếc xe chậm rãi lăn bánh. 

Trong tiếng mưa rơi rả rích, Phó Thừa Lâm liếc nhìn cô một cái: “Chuyện lớn như vậy mà đến tận hôm nay mới nói với anh sao?”

Khương Cẩm Niên nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh. Cô sắp xếp lại lời giải thích trong đầu rồi mới đáp: “Chủ yếu là hai lý do. Thứ nhất, cách làm này không hiếm gặp, mà em lại không có bằng chứng thực tế. Thứ hai, bản thân anh cũng bận túi bụi, giả sử em…”

“Đừng giả sử nữa,” Phó Thừa Lâm ngắt lời, “Nghĩ đối sách trước đã.”

Anh bình tĩnh phân tích: “Em biết chuyện này, chứng tỏ ngay từ đầu Đào Học Nghĩa đã tìm đến em.”

Khương Cẩm Niên gật đầu.

Phó Thừa Lâm xâu chuỗi lại đầu đuôi câu chuyện: “Giám đốc Trương là người thao tác thực tế, chứng tỏ em đã từ chối Đào Học Nghĩa. Em biết chuyện mà không báo cáo, không tham gia, với tư cách là người lãnh đạo, anh ta không thể nào yên tâm được. Đào Học Nghĩa sắp xếp em trở thành Giám đốc quỹ mới, xử lý dự án New Third Board, thường xuyên để em một mình dẫn đội, anh thấy anh ta có mưu đồ khác.”

Trước khi đến tòa nhà văn phòng, Phó Thừa Lâm để lại cho cô một câu: “Em có hai lựa chọn, hôm nay xin nghỉ việc rồi theo anh về nhà. Hoặc là em làm việc đến cuối tháng để nếm trải mặt tối của ngành này.” Tay trái anh nắm vô lăng, các đốt ngón tay dùng lực đến mức trắng bệch. Khương Cẩm Niên biết anh đang giận, không chỉ giận mà còn rất phẫn nộ. Anh có lẽ cho rằng cô không có bản lĩnh gì mà lại rất thích cậy mạnh, còn rất không nghe lời.

Gió mưa ào ạt thổi bên ngoài tòa nhà văn phòng. 

Khương Cẩm Niên hít nhẹ một hơi, dịu dàng nói: “Được mà, lát nữa em sẽ xin nghỉ việc.”

Cửa sổ xe kéo lên, cô không quên dặn dò anh: “Trời mưa đường trơn, anh chú ý an toàn nhé, tối nay em đợi anh ở cửa công ty.”

Chiếc xe màu đen dần biến mất trong màn mưa. Khương Cẩm Niên cầm một chiếc ô, một mình bước lên cầu thang, đồng nghiệp chào hỏi nhưng cô không đáp lại. Tại sao cô vô cùng ghét những toan tính độc ác chốn công sở? Bởi vì cô luôn tự kiềm chế bản thân, không chủ động hại người, không ảo tưởng trở thành người hưởng lợi bất chính. Cho dù cô cũng rất muốn kiếm tiền, nhưng cô luôn giữ vững lề lối, không dám bước qua ranh giới dù chỉ một bước.

Nhưng những người đó thì không. 

Quy tắc bị bọn họ phá vỡ, những người trung thực tuân thủ quy tắc chẳng khác nào một kẻ ngốc nực cười. 

Trong cuộc sống thực tế, ai mà chưa từng phải chịu sự bất công? Là một người bình thường, làm loạn cũng vô ích, nói đạo lý cũng vô dụng, lại không thể phá vỡ nguyên tắc, chỉ có thể nhẫn nhịn rồi rơi vào bế tắc.

*

Thời gian gần đây, Khương Cẩm Niên chỉ uống nước nóng, cai hẳn trà và cà phê. Nhưng hôm nay cô còn không đi lấy nước, xách túi ngồi vào chỗ, gọi trợ lý Dư Nhạc Nhạc đến.

Tóc của Dư Nhạc Nhạc hơi ẩm: “Em đi bộ từ ga tàu điện ngầm đến công ty, mưa to quá.”

Khương Cẩm Niên hỏi: “Em không mang ô hả?”

“Có mang ạ!” Mắt Dư Nhạc Nhạc sáng lên, nhanh nhảu nói: “Hai người che chung một chiếc ô thì có chút…” 

Cô bé đột nhiên dừng chủ đề lại.

Khương Cẩm Niên trêu: “Chị nhìn thấy rồi, không sao đâu, em có thể nói với chị mà.” Cô mở ngăn kéo, lấy ra bản báo cáo tài chính gần nhất của công ty, đặt lên bàn, vờ như vô tình nhắc đến: “Viên Đồng là trợ lý của Giám đốc Lý, mà Giám đốc Lý lại là trưởng nhóm dự án New Third Board của chúng ta, em và Viên Đồng nên trò chuyện nhiều hơn về nội dung công việc, sẽ giúp ích cho việc thúc đẩy tiến độ bên phía chúng ta.”

Những hạt mưa quất vào cửa sổ, ánh đèn sáng trưng như ban ngày, còn rất lâu mới đến cuộc họp sáng. Dư Nhạc Nhạc thả lỏng tâm trạng, ngồi xuống cạnh Khương Cẩm Niên. Mối quan hệ của họ đã tiến triển vượt bậc, vượt qua tình đồng nghiệp thông thường, cộng thêm việc Khương Cẩm Niên luôn rất quan tâm đến Dư Nhạc Nhạc, cô hầu như đều suy nghĩ cho Nhạc Nhạc mọi lúc mọi nơi. Dư Nhạc Nhạc bí mật thú nhận: “Em và Viên Đồng đang yêu nhau.” Khi nói chuyện, đáy mắt cô bé lấp lánh nụ cười dịu dàng.

Khương Cẩm Niên kéo ngăn kéo ra: “Kẹo hỷ và socola đây, chia sẻ cho em.” 

Khương Cẩm Niên không ăn kẹo cũng không ăn socola. Văn phòng của cô luôn chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt để dùng làm quà ngoại giao.

Dư Nhạc Nhạc ôm một đống đồ, cười ngọt ngào: “Giám đốc Khương, chị không được nói với người khác đâu nhé.”

Khương Cẩm Niên hỏi ngược lại: “Chị trông giống loại người hay đi rêu rao tin đồn nhảm khắp nơi lắm hả?”

Dư Nhạc Nhạc vội vàng phủ nhận. Cô bé bóc một tờ giấy gói kẹo, nhai viên kẹo mềm vị dâu tây, bỗng nhiên lại nhớ ra điều gì đó, liền giống như tất cả những cô gái đang chìm đắm trong tình yêu, cúi đầu cười trộm, để lộ hai chiếc răng khểnh cực kỳ đáng yêu. Cô bé thầm tính giờ ăn trưa sẽ đi ăn với Viên Đồng. Anh chàng Viên Đồng có điểm gì hay nhỉ? Bình thường cậu ta có vẻ lạnh lùng như băng, làm việc gì cũng rập khuôn, nhưng lúc riêng tư cậu ta lại có chút ngang tàng, tràn đầy khao khát chinh phục đặc trưng của đàn ông, những đặc điểm này rất thu hút Dư Nhạc Nhạc.

Lòng bàn tay cô bé nóng lên, sắp làm socola chảy ra đến nơi. Khương Cẩm Niên nhắc nhở: “Nếu tiện, em có thể giúp chị hỏi Viên Đồng xem ý của Giám đốc Lý là gì không?”

Dư Nhạc Nhạc thẫn thờ không nghe rõ, “Dạ?” một tiếng rồi mới nghiêm túc lại: “Giám đốc Khương?”

Khương Cẩm Niên kiên nhẫn: “Cho đến tận bây giờ em cũng thấy rồi đấy, dự án New Third Board cơ bản là một mình chị phụ trách. Những lời thật lòng này chị không thể nói với người khác, chỉ có thể nói với em thôi. Em và chị, cộng thêm cả Viên Đồng, ba người chúng ta đều là những đồng nghiệp từ bên ngoài mới chuyển tới…”

Cô cố ý hạ thấp giọng, cúi người lại gần một chút, Dư Nhạc Nhạc có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, tuy không phải mùi nước hoa nhưng tóm lại là rất dễ chịu. Dư Nhạc Nhạc hít sâu một hơi, trả lời: “Em hiểu rõ ạ.”

“Vậy thì tốt,” Khương Cẩm Niên tiếp tục lật xem xấp báo cáo, nói tiếp: “Năm ngoái chị chủ trương đẩy mạnh mua sắm trực tuyến, giá cổ phiếu tăng 360%, năm nay chủ trương đẩy mạnh kim loại màu, giá cổ phiếu tăng 700%. Chị làm đầu tư chứng khoán, có thể giành được tỷ suất lợi nhuận lớn nhất cho khách hàng, mỗi ngày nhìn chằm chằm vào sàn chính, sàn SME và New Third Board, vất vả thế nào em đều nhìn thấy rồi đấy.”

Khương Cẩm Niên rất không quen với cách nói chuyện này. Sở dĩ cô biết chiêu này chẳng qua là do nhiều năm ở bên cạnh La Hạm, mưa dầm thấm lâu, tai nghe mắt thấy, lâu dần cũng bị ảnh hưởng ít nhiều..

Cô rất muốn làm sáng tỏ xem Đào Học Nghĩa và Giám đốc Trương rốt cuộc có đang chơi xấu sau lưng mình không, vậy thì bước này vẫn là không thể thiếu. Cô cố nhịn cảm giác tinh vi kỳ lạ đó, ngược lại khen ngợi: “Tất nhiên, em cũng rất vất vả, rất ưu tú. Chỉ là chúng ta bận rộn như vậy, còn phải gánh vác nhiệm vụ chính của New Third Board, mỗi lần làm thỏa thuận hay hợp đồng gì Giám đốc Lý đều không có ý kiến gì cả, em có thể giúp chị hỏi Viên Đồng xem rốt cuộc là tại sao không?”

Dư Nhạc Nhạc cuối cùng cũng hiểu ý của Khương Cẩm Niên. Cô nói: “Vâng, em đi hỏi ngay.”

Khương Cẩm Niên ngăn cô lại, níu lấy ống tay áo cô, nói: “Em không được lấy danh nghĩa của chúng ta để hỏi Viên Đồng, như vậy trông giống như chúng ta đang phàn nàn vậy. Một khi chúng ta bắt đầu phàn nàn thì mọi nỗ lực trước đó đều đổ sông đổ biển hết.”


Hết chương 85

Bình luận về bài viết này