Chương 82: Nguyên Chỉ

Chuyển ngữ: @motquadao
Nói xong mấy câu đó, Khương Cẩm Niên như đã dùng hết sức lực của mình. Đầu óc cô trống rỗng trong vài giây, Phó Thừa Lâm cũng không lên tiếng. Anh dường như vẫn đang phân tích vấn đề, sắp xếp logic. Tại sao anh lúc nào cũng bình tĩnh đến thế? Nhưng có lẽ không hoàn toàn như vậy, vòng tay anh đang siết chặt lấy cô đến mức phát đau.
Anh bế cô vào trong nhà, đặt lên giường. Trong lúc đó, điện thoại của Phó Thừa Lâm rung lên, nhưng anh không thể phân tâm làm thêm việc gì khác, cũng chẳng quan tâm ai gọi tới, trực tiếp ném điện thoại đi rất xa, đập vào góc bàn phát ra tiếng “bộp” trầm đục, màn hình có lẽ đã nứt.
Anh tựa như không thấy, chỉ nói với cô: “Ly hôn là chuyện không thể, không có gì phải bàn thêm, em sớm dẹp bỏ ý nghĩ đó đi.”
Khương Cẩm Niên cười khổ: “Anh muốn em sinh con, nhưng anh có biết không? Cơ địa em rất dễ tăng cân. Anh từng ghét em thời đại học, thì cũng sẽ không thích em lúc mang thai đâu. Nói thật đi, nếu em không phải như hiện tại thì ngày gặp lại đó, anh căn bản sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến em.”
Cô suy nghĩ rất thấu đáo: “Em không có ý trách anh. Con người đều là sinh vật yêu bằng mắt. Lần đầu tiên chúng ta hôn nhau là ở khách sạn, anh uống rượu, ấn em xuống sofa…” Cô đột nhiên không muốn nhớ lại nữa. Bởi vì lúc đó cô thực sự đã thích anh, vắt óc nghĩ quà tặng cho anh, rồi bộc bạch tình yêu thuở xưa. Chính cô là người đã bước qua lằn ranh đó đầu tiên, làm xáo trộn giữa sự trang trọng và sự hời hợt trong tình cảm nam nữ.
Càng nghĩ, cô càng thấy suy sụp và tiêu điều.
Bóng dáng Phó Thừa Lâm tiến lại gần, ánh mắt anh hiện lên vẻ dò xét: “Sao anh lại ghét em thời đại học được? Em rút ra kết luận đó từ đâu?”
Cô nhắm chặt mắt, khi mở ra lần nữa, trong mắt chỉ toàn là sự mỉa mai.
Phó Thừa Lâm kiên nhẫn giải thích: “Anh đã nói rồi, mấy năm đó, cho dù là tiên nữ hạ phàm anh cũng không có hứng thú.”
Anh vốn dĩ rất kỵ việc tự kể khổ hoặc tự vạch trần vết sẹo của bản thân, nhưng giờ phút này anh đã phá lệ: “Năm đó, những nạn nhân của vụ lừa đảo đã tìm đến tận trường đại học của anh, căng băng rôn ở cổng trường, hành hung sinh viên, yêu cầu tăng tiền bồi thường. Mẹ anh thì tự tử trong tù. Anh chơi cổ phiếu, ngoại hối và cả future đều thua sạch vốn liếng. Hai năm đầu đại học, anh còn di chứng, mỗi tuần đều phải đi phục hồi chức năng.”
Một người đàn ông gần ba mươi tuổi, lải nhải kể lể chuyện cũ khiến Phó Thừa Lâm cảm thấy hơi khó xử. Anh kết luận một câu: “Không phải vì em, mà là vấn đề của bản thân anh.”
Giọng anh trầm xuống: “Ngày cầu hôn, anh đã nói với em rằng anh có rất nhiều khuyết điểm. Câu đó không lừa em đâu.”
Căn phòng tối mờ, trong phòng chỉ còn thứ ánh sáng ban ngày u ám đục ngầu. Ngày xuân dài lê thê, không khí trong phòng ngột ngạt, những bóng đổ rời rạc trên tường khiến người ta có cảm giác như đang ở giữa buổi hoàng hôn.
Khương Cẩm Niên thấy lòng mình chùng xuống, cô đưa tay thử chạm vào mặt anh. Phó Thừa Lâm không nhúc nhích, cô liền ôm chặt lấy cổ anh, cả hai cùng ngã xuống giường. Anh nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay cô, còn cô thì do dự rút tay về.
Phó Thừa Lâm siết chặt cổ tay cô, giữ trong lòng bàn tay: “Ly hôn là chuyện của những cặp vợ chồng tình cảm đổ vỡ, đừng nhắc lại chuyện này với anh nữa. Em muốn theo đuổi sự nghiệp, muốn từ bỏ đứa trẻ này, anh đều đồng ý, đáp ứng mọi nhu cầu của em. Như vậy vẫn chưa tính là tốt với em sao? Em muốn anh phải làm sao đây?”
Anh dùng lực ở tay: “Chỉ cho anh một lối đi đi.”
Khương Cẩm Niên không nói gì.
Nước mắt đọng lại trong mắt cô như sao mai gặp phải một cơn mưa.
Khi mưa rơi, cô hỏi: “Nếu là anh thì sao? Anh có sẵn sàng từ bỏ công việc vì gia đình không?”
Anh suy nghĩ một chút: “Anh có thể.”
Khương Cẩm Niên cúi đầu, tự giễu: “Phải rồi, chỉ cần thế giới còn giao dịch tài chính, anh vẫn có thể nuôi sống gia đình mà.”
Phó Thừa Lâm im lặng một lúc rồi đáp: “Anh có thể kiếm tiền, em nên thấy vui mới phải, số tiền đó cũng là tiền của em. Đây là lần đầu em mang thai, căng thẳng, lo âu, cảm xúc không ổn định là chuyện bình thường…”
Khương Cẩm Niên ngắt lời anh: “Không nói nữa, em mệt đến mức không thở nổi.” Cô rúc vào chăn, ôm chặt gối. Phó Thừa Lâm lại lật người cô lại, bàn tay ấm áp ôm lấy lưng cô. Khương Cẩm Niên tưởng anh sẽ tiếp tục làm khó, truy hỏi đến cùng rồi giảng một tràng đạo lý, nhưng anh không làm vậy. Anh chỉ đơn thuần dỗ cô đi ngủ.
Cô đề nghị: “Trước khi em ngủ say, anh đừng đi nhé.”
Anh đáp: “Được.”
Khương Cẩm Niên ngủ thiếp đi đến ba giờ sáng.
Khi cô ngồi dậy, Phó Thừa Lâm vẫn nằm bên cạnh.
Cô rón rén xuống giường, xuống bếp tìm đồ ăn. Căn phòng ăn rộng lớn trông thật trống trải và lạnh lẽo. Mèo con trong nhà rời khỏi ổ, lặng lẽ bước đi, thong thả theo sau Khương Cẩm Niên, lắc lư lắc lư như thể vẫn còn chưa tỉnh ngủ.
Khương Cẩm Niên cúi người bế mèo con lên, vuốt ve đôi tai mềm mại. Giọng của Phó Thừa Lâm vang lên sau lưng cô: “Em về phòng nghỉ ngơi đi, để anh nấu cơm. Em ăn cháo được không?”
Anh chỉ biết nấu cháo.
Khương Cẩm Niên lại nói: “Em muốn ăn cơm với cải thảo cuộn, trứng hấp và cà tím kho.”
Phó Thừa Lâm mở cửa tủ lạnh. Anh nhìn thấy cà tím, ra vẻ chuyên nghiệp lấy ra, không hề tỏ ra lúng túng: “Được, em đi nghỉ đi.”
Gió rạng sáng thổi lồng lộng, đầu óc Khương Cẩm Niên mơ hồ, cô buột miệng: “Nhưng anh không biết làm mà.” Cô bế mèo đi về phòng: “Thôi đừng mất công nữa, em bỗng nhiên hết đói rồi.”
Đi được nửa đường, cô nhớ ra mình quên gì đó, quay lại chỗ cũ, kéo tay áo Phó Thừa Lâm: “Anh về ngủ với em đi.”
Anh nhấc con mèo ra khỏi vòng tay cô, đặt nó về ổ. Anh theo cô vào phòng ngủ chính, tắt đèn lên giường. Khương Cẩm Niên mệt mỏi nhưng không ngủ được, mơ màng than vãn: “Ngực em đau quá.” Phó Thừa Lâm đưa tay vào trong váy ngủ của cô, giúp cô xoa nhẹ vài cái… Hơi thở anh hơi trầm xuống, đầu hàng trước cảm giác tuyệt vời nơi bàn tay, nhưng bề ngoài chỉ hỏi một câu: “Còn khó chịu không em?” Giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt và xa cách, tựa như đang giải một bài toán rồi hỏi cô đã giải xong chưa?
Khương Cẩm Niên chẳng còn sức để giận nữa. Cô dần chìm vào giấc ngủ.
*
Ngày hôm sau, bữa sáng khiến cô kinh ngạc.
Ngoài món cháo trắng và các món ăn kèm do dì giúp việc làm, còn có cải thảo cuộn, trứng hấp và cà tím kho. Khương Cẩm Niên vừa ngồi xuống, dì giúp việc đã nói: “Sáu giờ sáng lúc chúng tôi đang dọn dẹp dưới tầng, cậu Phó tìm tôi cứ nhất quyết đòi học nấu ăn. Cháu ăn nhiều một chút, cậu ấy bận rộn cả buổi sáng đấy.”
Khương Cẩm Niên không nói lời nào, lẳng lặng ăn cơm. Mãi đến khi Phó Thừa Lâm xuất hiện, ngồi đối diện cô. Anh vừa xem báo tài chính, vừa uống cà phê, đồng thời hỏi cô: “Mấy giờ em muốn đến bệnh viện?”
Anh mặc vest đen, sơ mi xám nhạt, cổ tay đeo đồng hồ. Đó là chiếc đồng hồ đôi của họ. Kể từ ngày chính thức yêu nhau đến nay, anh vẫn đeo chiếc đồng hồ đó, chưa từng thay đổi. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út nổi bật, anh đi đâu cũng không tháo ra.
Khương Cẩm Niên nhìn anh, ăn không thấy ngon miệng.
Phó Thừa Lâm chỉ uống chút cà phê, bữa sáng không đụng tới một miếng.
Khoảng chín rưỡi, Phó Thừa Lâm đích thân lái xe đưa Khương Cẩm Niên đến bệnh viện. Trên đường đi, anh nói đã liên hệ với bác sĩ, trước tiên làm siêu âm cho cô, phôi thai mới mười mấy ngày thì dùng thuốc sẽ ít tổn thương cho cơ thể người mẹ hơn. Những lời này anh nói rất trôi chảy và tự nhiên, không tìm thấy một chút dấu hiệu phát tiết cảm xúc nào. Nhưng anh càng im lặng chiều theo ý cô, Khương Cẩm Niên lại càng thấy mờ mịt, tâm hồn treo ngược cành cây.
*
Sáng Chủ Nhật, bệnh viện rất đông người tới khám.
Phó Thừa Lâm đã hẹn trước với một nữ bác sĩ trung niên. Bác sĩ đeo khẩu trang và kính gọng vàng, ôn tồn hỏi: “Đã xác định là muốn bỏ thai, đúng không?”
Khương Cẩm Niên đột nhiên không có dũng khí để trả lời.
Tâm trí cô rối bời.
Bác sĩ tiếp tục nói: “Phá thai bằng thuốc thường áp dụng cho phụ nữ mang thai giai đoạn đầu. Có một số trường hợp đã phát triển phôi thai thì tác dụng của thuốc không rõ rệt, cần phẫu thuật để can thiệp…”
Bác sĩ liên tục nhấn mạnh những vấn đề quan trọng, Khương Cẩm Niên chỉ lắng nghe.
Mọi thứ xung quanh, từng phòng khám, từng y tá, từng bệnh nhân đi ngang qua đều mang đến cho cô áp lực vô hình. Cô lấy cớ đi vệ sinh, nhưng thực ra là ra ngoài đi dạo một vòng không mục đích. Cô đi ngang qua những người chồng đưa vợ đi khám thai, những em bé quấn tã được mẹ bế trong vòng tay… Ai cũng có nơi đến và chốn về, chỉ có Khương Cẩm Niên lặng lẽ đứng lạc lõng giữa hành lang dài.
Cô đắn đo hồi lâu rồi gọi điện cho mẹ.
Ban đầu mẹ còn rất vui vẻ kể với cô: “Niên Niên, mẹ đang định gọi cho con đây. Mấy hôm trước chị họ con vừa hạ sinh một cặp song sinh. Tình hình lúc đầu không tốt lắm, nhưng sau hai ngày thì cả mẹ và con đều ổn rồi, cả nhà dì Hai mừng lắm…”
Trùng hợp thật, Khương Cẩm Niên nghĩ.
Họ đều muốn nói về trẻ con.
Cô vào thẳng vấn đề: “Mẹ, con cũng đang mang thai.”
Trong điện thoại vang lên tiếng vỗ tay, mẹ Khương gần như hớn hở: “Con cũng sắp làm mẹ rồi à? Tiểu Phó đã biết chưa? Thằng bé sẽ vui lắm đấy, nó sẽ rất yêu chiều đứa nhỏ.”
Nhưng Khương Cẩm Niên lại thẳng thắn: “Con đang ở bệnh viện, chuẩn bị phá thai bằng thuốc…”
Điện thoại im lặng.
Khương Cẩm Niên nói: “Mẹ, mẹ đừng mắng con.”
Khoảnh khắc ấy, cô như quay về thời thơ ấu, thi không tốt, chờ mẹ nghiêm khắc dạy bảo.
Qua ô cửa kính lớn sạch sẽ, cô có thể nhìn được bao quát cảnh thành phố, đường sá tấp nập, dòng người qua lại hối hả. Cô tựa tay trái vào lan can, lắng nghe lời khuyên của mẹ: “Mẹ không mắng con, mẹ là người đi trước. Chỉ là con đã hỏi ý kiến Tiểu Phó chưa? Cả hai đã kết hôn rồi, chuyện gì cũng phải bàn bạc kỹ lưỡng. Vì sao phải bỏ đứa bé, vì sao không thể giữ lại, giữ lại sẽ ảnh hưởng đến con ra sao? Tại sao lại bỏ con, để lại thì ảnh hưởng thế nào đến con? Con phải nói rõ từng chuyện một, đừng có nhất thời bốc đồng…”
Khương Cẩm Niên đột nhiên nói: “Lúc Khương Hoành Nghĩa ra đời, mẹ và bố suýt chút nữa đã ly hôn.”
Mẹ Khương giải thích: “Tính bố con rất dễ bị dao động, không giống Tiểu Phó chút nào.” Dừng một lát rồi nói: “Mẹ chưa từng hối hận vì sinh em con. Lúc mang thai con còn hơn thế, ba ngày hai bữa nôn khan, ăn không ngon ngủ không yên, nhưng người ta nói đó là con gái. Mẹ thích con gái, giữa con với em trai, mẹ trước giờ vẫn thiên vị con hơn.”
Bà tự biết đã nói lan man.
Bà chốt lại: “Nuôi dạy con cái là vất vả, con phải có trách nhiệm. Mẹ tin con có thể làm tốt. Nếu chưa sẵn sàng thì cứ từ từ… Còn một điểm nữa, đừng bỏ qua Tiểu Phó, dù sao cậu ấy cũng là cha của đứa trẻ.”
“Nuôi dạy con cái là việc vất vả, con phải có trách nhiệm dạy dỗ cho tốt. Mẹ tin con có thể làm được. Nếu chưa sẵn sàng thì cứ từ từ… còn một điều nữa, đừng bỏ qua Tiểu Phó, dù sao thằng bé cũng là bố của đứa trẻ.”
Khương Cẩm Niên ngẫm nghĩ kỹ lời mẹ nói.
Băng qua hành lang và sảnh lớn, cô không quay lại phòng bác sĩ nữa mà đi thẳng về bãi đỗ xe, gọi điện cho Phó Thừa Lâm giục anh xuống. Phó Thừa Lâm tưởng cô có chuyện gì gấp, khi anh vội vàng chạy tới, chỉ thấy cô dựa bên cửa xe, nói một câu: “Chúng mình về nhà đi.”
Phó Thừa Lâm nói: “Lần này về nhà rồi, lần sau anh sẽ không đưa em đến đây nữa đâu.”
Cô gật đầu.
Phó Thừa Lâm hỏi lại: “Em thật sự suy nghĩ kỹ rồi chứ?”
Cô mở cửa xe ngồi vào, thản nhiên đáp: “Nếu không thì sao nào?”
Phó Thừa Lâm thắt dây an toàn cho cô, đỡ vai cô. Ánh mắt cô bình tĩnh, lặng lẽ nhìn anh. Anh khẽ mỉm cười không rõ lí do, ý vị khó lường, cũng chẳng nói được lời gì sến súa, chỉ đáp một câu: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
Ô tô khởi động, Khương Cẩm Niên nghiền ngẫm: “Nếu là con gái thì đặt tên con là Phó Nguyên Chỉ, chữ Nguyên có bộ thủy ấy. Tên con trai thì em chưa nghĩ ra, về nhà mở sách xem sau vậy.”
Lúc đầu Phó Thừa Lâm còn nghĩ cái tên Phó Nguyên Chỉ nghe hơi khó đọc. Nhưng khi dừng đèn đỏ, tay nắm vô lăng, anh chợt nhớ ra một câu thơ trong “Sở Từ”: Trên sông Nguyên có cỏ Chỉ, trên sông Lễ có nhành Lan. Nhớ chàng công tử mà chẳng dám nói ra. (*)
(*) Câu thơ diễn tả một cách tinh tế tâm trạng của người con gái đang yêu thầm. Nàng dùng những hình ảnh thiên nhiên gần gũi, quen thuộc để nói thay lòng mình, cho thấy sự bồn chồn, day dứt và nỗi nhớ không nguôi về người thương, nhưng lại giữ trong lòng vì chưa thể hoặc không dám nói ra.
