Chương 81: Lưỡi dao

Chuyển ngữ: @motquadao
Khương Cẩm Niên nhớ lại lời dặn dò của mẹ: con đường sau hôn nhân còn dài hơn trước hôn nhân. Đã kết hôn rồi, chung sống với nhau, thì phải biết nghĩ cho đối phương. Giữa hai vợ chồng, hòa thuận là trên hết.
Trong lòng cô khẽ thở dài. Dưới ánh đèn, cô ngẩng đầu hỏi anh: “Hồi đại học cũng vậy, chuyện gì em cũng cần anh dạy, anh có thấy em phiền không?”
Phó Thừa Lâm đáp: “Không phải là anh đang dạy em. Anh chỉ đưa ra vài phương án giải quyết vấn đề, nếu em thấy có ích thì đối với anh đó đã là sự hồi đáp rồi.” Anh đi về phía phòng tắm, khẽ nói một câu: “Khách sáo với anh làm gì.”
Khương Cẩm Niên như một cái đuôi nhỏ không thể dứt ra, vui vẻ bám theo sau lưng anh. Anh đi vài bước, cô lại gọi một tiếng: “Chồng ơi, chồng à.” Anh vẫn bước tiếp, giọng cô lại càng ngọt ngào và mềm mại hơn: “Anh Phó yêu dấu nhất của em.”
Anh quay lại nhìn cô một cái, cô tinh nghịch nhào tới, vòng tay ôm chặt lấy anh. Qua lớp áo sơ mi mỏng, gò má cô áp chặt vào lưng anh.
“Em thích anh lắm.” Cô nói.
Anh đáp: “Anh yêu em.”
Khương Cẩm Niên siết chặt cổ tay, như dây leo quấn lấy thân cây. Ngừng vài giây, cô thì thầm: “Vâng, em biết mà.”
Đêm đó cô không còn phải ngủ một mình, lại có Phó Thừa Lâm ôm cô vào giấc ngủ. Sự ấm áp bao phủ tiềm thức, từng tế bào đều chìm trong cảm giác an yên, dệt nên cho cô những giấc mơ nửa thật nửa ảo.
Cô mơ thấy hai chân phù nề, ngực căng đau, vòng eo phì nhiêu khiến cô không nhìn thấy mũi chân mình, chỉ có thể lảo đảo bước đi trên đường. Cô mặc một bộ vest váy màu xám khói nhưng đã đánh mất vóc dáng thon thả, không còn ai ngoái nhìn. Phó Thừa Lâm đứng rất xa cô. Anh vẫn tuấn tú nổi bật, được mọi ánh mắt chú ý. Khương Cẩm Niên gọi anh, nhưng anh như không nghe thấy, chạy về ký túc xá nam thời đại học.
Trên ban công ký túc xá, vô số người thò đầu ra nhìn, tất cả đều mang dáng vẻ thiếu niên. Họ ồn ào, cười cợt, chế giễu, còn cô đứng dưới đất, ngước nhìn họ ở trên cao. Mọi chuyện xảy ra như một lẽ đương nhiên, bình thường như sự tuần hoàn của máu vậy.
Ai ai cũng có cảm giác ưu việt, cô nghĩ.
Bao giờ họ mới có thể thấu hiểu cho phía đối lập của mình? Không bao giờ. Trừ khi người giàu mất hết tài sản, người đẹp tàn phai nhan sắc, kẻ thông minh trở nên lú lẫn, người dũng cảm trở nên nhu nhược, và kẻ mạnh mẽ trở nên vô dụng.
Giấc mơ ấy không có hồi kết, Khương Cẩm Niên thấy đầu đau nhức.
Trong cơn mơ màng, dường như có ai đó đang gọi tên cô. Cô mở mắt, dần thích nghi với ánh đèn ngủ mờ tối. Phó Thừa Lâm nghiêng người tựa vào thành giường. Anh ngồi ngược sáng, nhìn thẳng vào mắt cô: “Lần đầu tiên anh nghe em nói mớ, gặp ác mộng sao?”
Bàn tay anh đặt lên trán cô. Trong bóng tối yên tĩnh của đêm khuya, cô không nhìn rõ biểu cảm của anh. Anh khẽ thì thầm, như tự nói với mình: “Bé con đáng thương, bị dọa đến mức giọng nghẹn ngào luôn rồi.”
Khương Cẩm Niên hỏi: “Em đã nói gì vậy?”
Anh đáp: “Vừa rồi em cứ gọi tên anh.”
Phó Thừa Lâm tắt đèn, đắp kín chăn cho cô, ôm chặt lấy cô: “Ngủ nào, mai là thứ bảy. Em ngủ bù đi, dậy muộn chút cũng được.”
Khương Cẩm Niên bề ngoài thì đồng ý, nhưng trong lòng không yên, cứ trăn trở lật người vài lần. Cô thường xuyên thở dài trong im lặng, cũng không biết mình ngủ thiếp đi lúc mấy giờ. Phó Thừa Lâm nhận ra sự khác lạ của cô, mãi đến 11 giờ trưa hôm sau anh mới đánh thức cô dậy. Sau khi cô vệ sinh xong, họ cùng ăn cơm ở phòng nghỉ tầng hai.
Căn phòng ấy tràn ngập mùi thức ăn.
Khương Cẩm Niên cầm bát sứ, gắp một miếng nhím biển vùi vào cơm, hỏi anh: “Đêm qua anh mới về nước, hôm nay đã điều chỉnh được múi giờ rồi sao? Anh không buồn ngủ à?”
Phó Thừa Lâm nói về phương pháp của mình: “Ban ngày có buồn ngủ đến mấy cũng không ngủ, tối đến thì đi ngủ đúng giờ, ngày mai là chỉnh được múi giờ thôi.” Anh ép cho cô một ly nước trái cây hỗn hợp, có chanh và lê mà cô thích nhất. Nhưng cô chỉ uống một ngụm nhỏ rồi nói: “Chiều nay anh ở nhà nghỉ ngơi đi, em phải ra ngoài một lát.”
Cô không tiết lộ với anh rốt cuộc mình ra ngoài làm gì.
Thực tế, Khương Cẩm Niên tự lái xe đến một hiệu thuốc gần đó.
Cô lén mua que thử thai.
Tính từ đêm hai người bên nhau đến nay đã khoảng chừng 18 ngày. Khương Cẩm Niên chưa từng uống thuốc tránh thai. Cô mơ hồ không tin chỉ một lần mà đã dính, Phó Thừa Lâm thật sự lợi hại vậy sao? Đáng tiếc, que thử thai đã cho cô một kết quả ngoài mong đợi.
Từ trước đến nay kinh nguyệt của cô rất đều. Lần này trễ tận 7 ngày, hoàn toàn không có dấu hiệu gì. Khương Cẩm Niên từng nghĩ do công việc quá bận, áp lực quá lớn dẫn đến rối loạn nội tiết tạm thời. Nhưng giờ đây, cô tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, cố giữ bình tĩnh suốt một tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thể chấp nhận sự thật là mình đã mang thai.
Dự án New Third Board vừa mới bắt đầu thì phải làm sao? Vóc dáng mà cô đã khổ công duy trì bấy lâu phải làm sao? Cô và Phó Thừa Lâm đang trong thời kỳ mới kết hôn, sự nghiệp của cả hai đều đang thăng tiến, bỗng nhiên xuất hiện một đứa trẻ cần được quan tâm chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ, liệu có thực sự giúp tình cảm của họ khăng khít hơn không? Cô hoàn toàn không tin.
Cô lại càng không chắc chắn, liệu Phó Thừa Lâm và cô có thể làm cha làm mẹ hay không? Họ đã có kế hoạch hay chuẩn bị gì chưa?
Sự lo lắng và bất an tụ lại thành sóng dữ, cuộn trào mãnh liệt, gào thét càn quét, hoàn toàn nhấn chìm cô.
*
Hôm nay là một ngày nắng đẹp.
Nhiệt độ đầu xuân chậm rãi ấm dần lên. Trong sân, hoa tử kinh, hoa đào và hoa hải đường đều nở rộ, bung nở dưới ánh nắng rực rỡ, lộng lẫy sum suê, còn đẹp hơn bất kỳ năm nào trước đây.
Dấu hoa và bóng cây đan xen. Phó Thừa Lâm ngồi bên hồ cá cho cá ăn.
Từ khi Khương Cẩm Niên chính thức dọn vào ở, Phó Thừa Lâm nuôi sáu con cá Koi, còn đặt tên cho từng con. Anh tính rằng trong nhà đã có sáu con cá chép may mắn rồi, Khương Cẩm Niên không cần phải share mấy bài “cá chép cầu may” trên Weibo nữa. Cô tha thiết cầu may, nhưng thị trường chứng khoán lên hay xuống vốn không phải thứ họ có thể kiểm soát. Cổ phiếu chỉ là một phần trong kênh đầu tư của Phó Thừa Lâm. Nhưng trong mắt Khương Cẩm Niên, nghiên cứu cổ phiếu chính là trọng tâm công việc của cô.
Về xu hướng thị trường gần đây, Phó Thừa Lâm có vài dự đoán, định chia sẻ với Khương Cẩm Niên.
Anh quay về phòng tìm một vòng, cuối cùng mới thấy cô.
Cô đang ôm chặt lấy hai chân, cuộn tròn trên chiếc ghế hình quả trứng. Khi cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mờ mịt hoang mang lấp lánh nước mắt, như bầu trời sau mưa vừa tạnh còn phủ sương mù. Anh gần như lập tức hỏi: “Ai bắt nạt em?”
Cô chỉ mặt gọi tên: “Phó Thừa Lâm.”
Phó Thừa Lâm tự kiểm điểm bản thân từ lúc tối qua về nhà đến giờ… anh cảm thấy biểu hiện của cũng ổn. Anh bảo cô kể chi tiết quá trình bị anh bắt nạt, sự phẫn nộ của cô hiện rõ trên mặt, đắn đo rất lâu mới nói với anh: “Em mang thai rồi.”
Anh hỏi: “Em chắc chứ?”
Cô quả quyết: “Em mang thai rồi, nhưng em chưa chuẩn bị gì cả. Em mang thai mười tám ngày… mất kinh nguyệt, dễ mệt mỏi, ngực căng tức, que thử thai hai vạch.”
Cô nhận thấy, ban đầu Phó Thừa Lâm vịn tay vào thành ghế, sau đó, anh đột nhiên hấp tấp một cách vụng về ôm chặt lấy eo cô. Động tác này anh đã làm vô số lần, nhưng bỗng nhiên anh không dám nữa. Anh ngồi sang phía bên kia ghế, như một chàng trai mới biết yêu, hôn lên má cô, mỗi hành động đều thận trọng và đầy kiềm chế.
Giàn tử đằng màu tím nhạt leo trên khung hoa, từ ngoài ban công vươn vào, cành lá chồng lên nhau, tầng tầng lớp lớp. Trong ánh sáng và bóng râm do hoa tử đằng tạo nên, bốn phía không một làn gió. Anh nói với cô: “Thời gian này em phải ăn uống đúng bữa.”
Rồi lại lên kế hoạch: “Căn phòng cạnh phòng ngủ chính tầng hai sẽ sửa thành phòng cho bé. Em đặt tên cho con nhé, em thích con trai hay con gái?” Sự vui sướng không thể diễn tả bằng lời khiến anh khó lòng kiềm chế. Anh cúi xuống hôn lên môi cô, cảm giác mềm mại như đang hái một đóa tường vi kiều diễm.
Mặt hồ trong sân gợn sóng.
Gió nổi lên, trời sầm xuống, ban công lạnh dần.
Khương Cẩm Niên cất tiếng: “Chúng ta không có kế hoạch, cũng không có sự chuẩn bị gì cả.”
Cô nói: “Em muốn bỏ cái phôi thai này. Đây là một sự cố.”
Cô tựa vào vai anh. Anh không nói gì. Cô lặp lại lần nữa, nhấn mạnh sự cấp bách trong mong muốn của mình.
Sống lưng Phó Thừa Lâm cứng đờ, giọng nói ẩn chứa một sự bình tĩnh đến khó tin: “Trong 27 năm cuộc đời của em, mỗi một chuyện xảy ra đều phải lên kế hoạch trước sao?” Cô muốn tránh ánh mắt của anh, nhưng anh bóp chặt cằm cô. Ở khoảng cách gần như vậy, anh nhìn thẳng vào mắt cô như ngọn lửa rực cháy xé tan băng giá, khiến cô có cảm giác sợ hãi vì bị nhìn thấu.
Cô hỏi: “Anh uống thuốc gì vậy? Để trên bàn làm việc thì chắc là uống thường xuyên. Có ảnh hưởng đến thai nhi không?”
Anh đáp: “Em yên tâm đi, không có. Anh đã hỏi bác sĩ rồi.”
Cô không chịu buông: “Có đáng tin không? Bác sĩ nước nào thế? Có những bác sĩ tin vào Thiên Chúa giáo, thà chết cũng không chịu cho phụ nữ phá thai đâu.”
Anh né tránh hai chữ “phá thai”, giữ lại một tia hy vọng: “Hãy cân nhắc kỹ chuyện này, em đang quyết định sự sống chết của một đứa trẻ đấy.”
Khương Cẩm Niên lắc đầu: “Mười tám ngày, nó thậm chí còn chưa thành hình.”
Hy vọng của Phó Thừa Lâm sụp đổ, anh cũng không vòng vo nữa. Anh nhìn ra khu vườn, vui giận khó đoán, bình tĩnh đến mức không giống một con người, không chứa đựng một chút tình cảm nào: “Dự án New Third Board vừa bắt đầu, quy mô quỹ vài trăm triệu, lúc này mang thai xin nghỉ đúng là có hơi thiệt. Ngày mai anh đưa em đi phẫu thuật, ngày kia em vẫn có thể đi làm bình thường.”
Khương Cẩm Niên không ngờ anh lại nghĩ như vậy. Cô không ngăn được run rẩy, hai tai ù đi, ngực càng lúc càng đau như có ai đó xé toạc trái tim cô, dùng lưỡi dao sắc nhất rạch một nhát, vắt một chút máu, rồi rắc lên một nắm muối.
Cô khẽ nói: “Em sẽ tự đi. Anh cứ bận việc của anh đi.”
Anh im lặng, không đưa ra ý kiến phản đối.
Cô lại nói: “Anh vào nhà sớm đi, trời lạnh rồi.”
Anh vẫn lặng thinh.
Khương Cẩm Niên nghĩ: đàn ông có lẽ đều như nhau. Sai lầm lớn nhất của cô là không thực tế, ôm ảo tưởng, bị lời ngọt ngào làm mờ lý trí… hết lần này đến lần khác ngã vào cùng một người đàn ông.
Cô chống tay vào ghế đứng dậy, vừa đi được hai bước thì chân mềm nhũn, không tự chủ mà quỳ sụp xuống sàn.
Đừng đỡ em, cô nghĩ.
Nhưng anh vẫn tới.
Anh tới làm gì?
Gió trên ban công lạnh thấu xương, sàn đá cẩm thạch cứng ngắc. Đầu gối cô đau nhói như lớp kính bị nứt toác, sắp tan tành thành mảnh vụn. Thật kỳ lạ, lần này cô hoàn toàn không muốn khóc, nước mắt mãi không rơi xuống được. Phó Thừa Lâm siết chặt eo cô, cô liền nói:
“Chuyện là thế này, Phó Thừa Lâm, em đột nhiên nhận ra quyết định kết hôn với anh là quá nóng vội. Em quỳ trước mặt anh lâu quá rồi, quỳ mấy năm rồi, không đứng lên nổi nữa. Chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay, em sẽ phát điên. Cho dù người khác khen ngợi em thế nào, chỉ cần đối mặt với anh, em mãi mãi vẫn là một kẻ vừa nghèo vừa xấu xí lại vừa ngu ngốc…
Không được rồi, mắt cay quá, nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn.
Nhưng cô vẫn phải nói cho hết: “Em béo lên cũng không chết. Nhưng em mất anh, em sẽ sống không bằng chết. Chỉ cần anh đối xử với em khác đi một chút, không còn tốt như trước nữa, em sẽ khó chịu đến phát điên. Sự ghen tuông điên cuồng này đến chính em cũng thấy sợ… Không có ai làm vợ như em cả. Vợ của anh nên đoan trang hào phóng, thanh lịch nhã nhặn, lý trí bình tĩnh. Em thấy, nhân lúc hôn lễ chưa diễn ra, hay là chúng ta ly hôn đi.”
Hết chương 81
* Dông dài: Mình vừa hiểu được cảm giác của Khương Cẩm Niên, vừa có chỗ không hiểu. Cô ấy từng sống một thời gian dài trong sự tự ti và cực kỳ chật vật vì cân nặng và ngoại hình của mình. Thời điểm Phó Thừa Lâm theo đuổi cô ấy cũng là thời điểm cổ đã thay đổi một cách ngoạn mục. Anh còn từng từ chối tình cảm của cô trong quá khứ, dù anh nói không liên quan gì đến ngoại hình nhưng chắc chắn cổ không tin và đó vẫn là một sự tổn thương trong lòng cổ. Cô ấy đã đánh đổi rất nhiều thứ để có được hào quang như hôm nay. Trước mặt Phó Thừa Lâm, cô ấy luôn cảm thấy bản thân yếu thế hơn anh về đủ mọi mặt. Do đó việc cô ấy lo được lo mất là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, ảnh muốn cô giữ con cổ không đồng ý, mà ảnh đề nghị đưa cô đi bệnh viện cổ cũng không hài lòng luôn. Thôi thì vốn dĩ bình thường con gái chúng mình đã khó hiểu, khi mang thai hormone thay đổi khiến tâm sinh lý lại càng thất thường hơn. Chúng ta cứ cho là vậy đi ha.
Spoil xíu thì ảnh vẫn đưa cổ đi nha =)))))) Còn diễn biến như nào mọi người theo dõi tiếp cùng mình nhó, tác giả giải quyết vấn đề cũng nhanh lớm, gói gọn trong chương sau thui.
