[Cẩm Niên] Chương 79

Chương 79: Biến thiên

Chuyển ngữ: @motquadao


Phó Thừa Lâm nói: “Đợi một chút, anh bế em lên giường.”

Khương Cẩm Niên nghiêm túc từ chối: “Hôm nay em bận lắm. Anh nghỉ ngơi trước đi, em phải viết cho xong báo cáo nữa.”

Phó Thừa Lâm đành thôi. Anh đi tắm, mượn chút hơi men của rượu mà đi vào giấc ngủ. Tiếng mưa đêm tí tách, những giọt nước đập vào cửa sổ từ xa, một tia chớp vang dội xé toạc mây đen, cơn mưa xối xả không kiêng dè gì mà ập đến. Những tòa cao ốc ngập trong ranh giới giữa nước và trời, không ngừng bị gột rửa.

Mưa vẫn đang rơi, ngày một lớn hơn.

Khương Cẩm Niên vội vàng chạy đi đóng cửa sổ, kéo chặt rèm lại. Cô quay đầu nhìn Phó Thừa Lâm một cái, anh đang bình thản ngủ say. Ánh sáng lờ mờ, trong phòng yên tĩnh không nghe một tiếng động, tựa như một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với cơn mưa như trút nước ngoài kia. Khương Cẩm Niên rúc vào chăn, nằm ở bên cạnh giường, ngáp một cái, buồn ngủ đến mức nước mắt lưng tròng. Trong lúc mơ màng, có người ôm lấy cô, kéo cô vào lòng. Cô nghe thấy tiếng nhịp tim của anh.

Ngày mai mình phải dậy sớm! Khương Cẩm Niên thầm nghĩ: “Ở cạnh anh thêm một lúc nữa vậy.”

Nhưng mọi chuyện không như ý muốn. Khi cô mở mắt ra lần nữa đã là tám giờ sáng. Phó Thừa Lâm vừa thức dậy không lâu. Anh đang đứng trong phòng vệ sinh, cầm một chiếc dao cạo râu, Khương Cẩm Niên mặc váy ngủ chạy tới, nói: “Em muốn giúp anh cạo râu.”

Phó Thừa Lâm do dự: “Em biết làm không?”

Khương Cẩm Niên đáp: “Em sẽ không ngừng tiến bộ trong quá trình thử nghiệm.”

Phó Thừa Lâm cười trêu cô: “Thế thì đúng là chẳng biết một tí gì rồi.”

Dù nhận thức rõ điều đó, anh vẫn ngồi xuống ghế và đưa dao cạo râu cho cô. Cô cúi người, nín thở, đưa tay về phía Phó Thừa Lâm… Đường nét xương hàm của anh thật đẹp. Khương Cẩm Niên không nhịn được mà vuốt ve, tranh thủ chiếm tiện nghi của anh, giọng nói trêu chọc của anh thong thả vang lên: “Mục đích của việc giúp anh cạo râu là gì? Để sờ mặt anh hả?”

Giọng Khương Cẩm Niên cực kỳ hung dữ: “Không cho em sờ à?”

Phó Thừa Lâm đáp: “Không chỉ gương mặt này, em muốn sờ đâu cũng được.”

Khương Cẩm Niên làm nũng đáp lại một tiếng: “Ừm ừm.” Cô bật máy cạo râu, bắt đầu thao tác một cách cẩn trọng. Phó Thừa Lâm không nhìn đi nơi khác, luôn chăm chú vào đôi mắt cô, cô nâng cằm anh lên, khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười. Tim Khương Cẩm Niên đập thình thịch, cô cố gắng duy trì một chút tỉnh táo: “Em không cạo được rồi, anh tự làm đi.”

Nói xong liền bỏ chạy.

Chạy được nửa đường, cô lại quay lại chỗ cũ. Điện thoại của Phó Thừa Lâm reo, Khương Cẩm Niên đem điện thoại đến cho anh. Trong điện thoại, thư ký của Phó Thừa Lâm nhắc đến báo cáo dữ liệu quý I và việc cập nhật mô hình, nói rằng tỷ suất lợi nhuận ròng đang tăng trưởng ổn định, khối lượng giao dịch cũng có sự thay đổi lớn. Phó Thừa Lâm trả lời: Hôm nay anh sẽ để lại đánh giá cho bản báo cáo đó.

Vì phải làm việc, anh nói với Khương Cẩm Niên: “Anh lên lầu một lát.”

Khương Cẩm Niên ngơ ngác: “Anh lên đó làm gì thế?”

Lời vừa thốt ra, cô mới phản ứng lại. Phó Thừa Lâm cũng ở khách sạn Sơn Vân. Phòng của anh chắc nằm ở tầng cao hơn, nhưng cô chưa từng hỏi anh ở đâu. Quả nhiên, Phó Thừa Lâm chỉ tay lên trần nhà: “Hai ngày nay chúng ta đều ở chung một tòa nhà. Mười hai giờ trưa trả phòng, ba giờ chiều bay về Bắc Kinh, em về cùng anh nhé.”

Khương Cẩm Niên gật đầu đồng ý. Cô gọi điện cho hai đồng nghiệp khác, nhờ họ về Bắc Kinh trước, cô sẽ khởi hành muộn hơn một chút.

Ba giờ chiều, khi cô và Phó Thừa Lâm ngồi cùng một chuyến bay, cô bắt đầu tự kiểm điểm lại lịch trình hai ngày nay, liệu có phải cô đã quá lạnh nhạt với chồng mới cưới của mình không? Khương Cẩm Niên thông minh thử đổi vị trí suy nghĩ. Giả sử cô là một người đàn ông, đi công tác hai ngày nhưng không chào vợ một tiếng, còn không biết vợ ở cùng một khách sạn với mình, cô sẽ thấy hành vi này rất “khốn nạn”, chắc chắn không phải con người.

Để lấp đầy cảm giác tội lỗi trong lòng, Khương Cẩm Niên thay bảo mẫu trong nhà, đích thân vào bếp. Cô dốc hết sở trường, nấu vài món tủ, thành công nhận được lời khen của Phó Thừa Lâm. Mỗi lời nói và hành động của anh đều bình thản và trầm ổn như mọi ngày, còn nói: “Em có năng khiếu nấu ăn đấy. Cá tuyết canh lửa rất chuẩn, em không nếm thử sao?”

Khương Cẩm Niên đang ăn cải thảo luộc, nghe anh nói xong, bỗng nhiên nói một câu kỳ quặc: “Anh có bao giờ giận em không? Em tự nhiên phát hiện ra, hình như anh không bao giờ nổi cáu với em.”

Phó Thừa Lâm hỏi ngược lại: “Em thích anh hung dữ một chút à?”

Khương Cẩm Niên lắc đầu như trống bỏi.

Anh nhìn cô hồi lâu, nhấp một ngụm trà nguội, khẽ cười: “Anh nổi cáu với em không những không giải quyết được vấn đề mà còn khiến em thêm phiền lòng…” Anh chưa nói xong, Khương Cẩm Niên đã ngắt lời: “Em vừa nhớ ra một chuyện quan trọng. Thuốc trên bàn làm việc của anh dùng để chữa bệnh gì thế? Để giúp anh vui và khiến tâm trạng tốt hơn sao? Em thấy khả năng tự kiểm soát cảm xúc của anh mạnh hơn người bình thường.”

Anh không trả lời.

Khương Cẩm Niên “Ồ” một tiếng, bám trên người anh: “Chúng mình kết hôn rồi, anh không được giấu em.”

Ánh đèn chiếu lên đồng tử anh thành màu nâu sẫm, không lộ ra một chút cảm xúc nào, chỉ có sự tĩnh lặng an nhiên. Mẫu người nam tính trầm ổn bình tĩnh này thực ra rất thu hút, Khương Cẩm Niên cũng rất thích, nhưng giờ cô không còn hứng nữa. Bởi vì anh nói: “Thuốc trị cảm cúm. Mấy hôm trước anh có hơi ho.”

Khương Cẩm Niên từ bỏ việc tìm hiểu. Cô dùng đầu lưỡi mềm mại liếm nhẹ lên cổ anh, thuận theo ý anh mà hỏi: “Chỗ này không thoải mái ạ?” Cô vuốt ve vành tai anh, không ngờ rằng, cô bị bế bổng lên, đưa về phòng ngủ.

Đêm nay không biết anh lại bị cô khơi gợi hứng thú gì, tựa như mãnh thú săn mồi khóa chặt con mồi. Anh chỉ dịu dàng một lát, đợi cô hoàn toàn thích ứng thì liền bắt đầu sự mãnh liệt và cuồng nhiệt thân mật. Những nụ hôn và sự đáp trả của Khương Cẩm Niên, những tiếng ngâm nga nhẹ nhàng vì quá đỗi thoải mái đều khiến anh động tình đến mức khó kiềm chế. Mười ngón tay đan vào nhau, anh ấn tay cô bên gối, giữa quãng nghỉ của những nụ hôn, anh nói: “Chuyện khiến anh vui nhất chính là được kết hôn với em.” Giọng nói anh trầm khàn, mơ hồ, dường như anh chỉ đang tuyên bố, không cần cô phải nghe rõ ràng.

Khương Cẩm Niên hồn xiêu phách lạc, trái tim run lên hai nhịp. Cô đắm chìm trong thế giới hai người, ánh mắt ướt át và mông lung, hoàn toàn bị cảm xúc chi phối, lý trí bị anh hút cạn. Phó Thừa Lâm cũng chẳng khá hơn cô bao nhiêu, anh điều chỉnh nhịp thở, siết chặt cơ thể mềm mại trắng ngần của cô.

Sau đó, anh phát hiện, lần thứ hai quá mức kích thích, cả anh và Khương Cẩm Niên đều quên mất biện pháp an toàn.

Khương Cẩm Niên rất sợ hãi, hỏi anh: “Thuốc tránh thai khẩn cấp có tác dụng không anh?”

Anh nói: “Em thật sự không muốn có con sao?”

Cô cúi đầu không nói gì.

Một lúc lâu sau, cô thủ thỉ: “Em không thể mang thai, không thể để mất dáng được. Anh để em phù nề phát béo chẳng khác nào muốn lấy mạng của em. Anh thích trẻ con hay thích em?” Nói đến đây, đáy mắt cô đã ngấn lệ.

Phó Thừa Lâm bật đèn đầu giường. Trong ánh đèn mờ ảo, Khương Cẩm Niên ngồi im không động đậy, cũng không nhìn anh, vẻ mặt đầy hoang mang. Phó Thừa Lâm vòng tay ôm chặt cô, đáp lại: “Anh chỉ cần em.” Anh dùng những nụ hôn không dứt để an ủi cô. Nhưng thâm tâm anh không muốn để cô uống thuốc. Thứ đó rất hại cho cơ thể, có trách thì chỉ có thể trách anh nhất thời bị dục vọng che mắt.

Anh không quá thích trẻ con, nhưng anh mong chờ dòng máu của mình và Khương Cẩm Niên được hòa quyện.

Anh nhớ mình từng hỏi Khương Cẩm Niên, sau này muốn mấy đứa con? Cô trả lời, một hoặc hai đứa. Bây giờ họ đã kết hôn, anh tưởng rằng câu trả lời của cô là kết quả của sự cân nhắc nghiêm túc.

Nhớ lại xa hơn, cô từng nói với La Hạm: Nếu đứa trẻ nằm ngoài kế hoạch thì phải bỏ đi.

Sau lưng Phó Thừa Lâm vẫn còn vài giọt mồ hôi mỏng, trong phòng ngủ tràn ngập mùi hương bí ẩn của sự tận hưởng khoái lạc, của sự quấn quýt khó rời vừa diễn ra không lâu trước đó. Mà bây giờ, anh vuốt tóc cô, hỏi: “Con trai giống anh, con gái giống em, em cũng không có cảm giác gì sao?”

Cô không lên tiếng, cuộn tròn thành một cục.

Cô lí nhí hỏi: “Anh cố ý phải không, lên kế hoạch từ trước rồi?”

Phó Thừa Lâm đáp: “Anh không bỉ ổi đến mức như vậy.”

Cô vẫn chưa nguôi giận: “Em không muốn nói chuyện với anh.”

Phó Thừa Lâm thật sự không nói thêm một chữ nào nữa. Thực ra anh rất sợ cô nói: Em không muốn nhìn thấy anh. Nếu vậy thì anh chỉ có thể cuốn gói sang phòng khách bên cạnh ngủ tạm một đêm, anh hiểu rõ tính tình của Khương Cẩm Niên hơn bất cứ ai.

*

Ngày hôm sau, Khương Cẩm Niên đi làm như bình thường.

Những chuyện tối qua… 

Cô tạm thời không muốn nhớ lại. 

Ngay lúc này, công việc là chiến trường chính của cô.

Cô đưa ra bản báo cáo điều tra chi tiết, hết lòng đề xuất một nhà máy chuyên kinh doanh kim loại Cobalt. Cô tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng thuyết phục được Đào Học Nghĩa. Quỹ cổ phiếu của công ty đã đầu tư trọng điểm vào cổ phiếu của nhà máy đó, dường như mọi chuyện đã được định sẵn, hai tuần sau, cổ phiếu của nhà máy đó bắt đầu tăng trưởng điên cuồng, liên tục tăng trần trong vài ngày.

Những quỹ cổ phiếu khác dưới trướng công ty Tuyền An cũng nhờ đó mà “đắc đạo thăng thiên”, giá trị ròng của quỹ liên tục tăng vọt, Đào Học Nghĩa đặc biệt biểu dương Khương Cẩm Niên trong cuộc họp và chính thức thông báo cô được thăng chức, trở thành giám đốc quỹ của công ty.

Năm nay cô mới hai mươi bảy tuổi. 

Mọi người khen cô: Tài năng xuất chúng, tiền đồ rộng mở.

Đào Học Nghĩa cũng bắt đầu trọng dụng cô. Một ngày nọ, anh ta còn gọi Khương Cẩm Niên vào văn phòng, đóng chặt cửa, hỏi cô: “Khả năng điều hành bảng giá chứng khoán của cô thế nào?”

Khương Cẩm Niên khiêm tốn đáp: “Bình thường ạ.”

Đào Học Nghĩa cười: “Chồng cô là Phó Thừa Lâm nhỉ.”

Điều này Khương Cẩm Niên thừa nhận. Kể từ sau chuyện đêm đó, cô và Phó Thừa Lâm có nảy sinh một chút mâu thuẫn. Phó Thừa Lâm không có thời gian để trao đổi kỹ với cô, anh đi Mỹ công tác nửa tháng, lịch trình cơ bản đã kín mít, bận rộn từ sáu giờ sáng đến mười một giờ đêm, cho đến tận đêm khuya thứ Ba tuần sau anh mới có thể cùng đội ngũ nhân viên về nước. Rõ ràng, anh vô cùng bận rộn, mệt mỏi và làm việc chăm chỉ.

Anh cũng là một cao thủ điều hành bảng giá chứng khoán. Đào Học Nghĩa đã từng chứng kiến năng lực của Phó Thừa Lâm, rất khâm phục anh, nên cũng khá tán thưởng Khương Cẩm Niên.

Anh ta giữ vững nguyên tắc “dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ thì không dùng”, thành thật nói: “Tôi quen một người bạn bên bất động sản, anh ta gửi tôi tám mươi triệu tệ tiền đầu tư, đặt vào quỹ dưới tên cô. Bắt đầu từ tuần sau, tôi buông tay, cô sẽ là người cầm lái.” (khoảng 300 tỷ VND)

Khương Cẩm Niên đáp: “Vâng ạ.”

Không phải vì cô không quan tâm đến tám mươi triệu, mà là vì, trước đây khi làm việc dưới trướng La Hạm, cô đã quen với việc tiếp xúc với những khách hàng lớn và những khoản đầu tư lớn, cô biết trên đời này có rất nhiều người giàu. Chỉ cần cô hoàn thành tốt việc nghiên cứu phân tích, nỗ lực nâng cao giá trị ròng của quỹ, cô không cần quá quan tâm đến sự yêu ghét của những khách hàng đó.

Đào Học Nghĩa thấy cô bình tĩnh như vậy, bưng tách cà phê lên nói: “Người bạn đó có một yêu cầu đi kèm…”

Khương Cẩm Niên theo bản năng hỏi: “Tỷ suất lợi nhuận ạ?”

Đào Học Nghĩa lắc đầu: “Cổ phiếu của một công ty mà anh ấy nắm quyền kiểm soát đã thua lỗ hơn mười lần, cô có thể dùng quỹ của chúng ta để kéo giá của nó lên hai mươi phần trăm không?”


Hết chương 79

Bình luận về bài viết này