[Cẩm Niên] Chương 76

Chương 76: Hành trình

Chuyển ngữ: @motquadao


Cây cối như hòa tan vào trong ánh trăng, xào xạc lay động. 

Lá xanh tươi tốt, đan xen thành bóng râm. 

Khương Cẩm Niên nằm dưới gốc cây, tự nhận thấy bản thân đã trốn rất kỹ. Cô nghe thấy tiếng thủy triều lên xuống, tiếng sóng biển xô bờ, âm thanh của nước cuốn trôi đi những tạp niệm trong lòng cô. Phó Thừa Lâm vẫn đang thì thầm bên tai. Anh cứ một mực nói về vấn đề “bạo lực lạnh” vừa nãy, nhưng Khương Cẩm Niên đã không còn muốn nhắc tới nữa. Cô vươn vai một cái, lơ mơ buồn ngủ.

Phó Thừa Lâm gọi cô: “Dậy nào em, chúng ta về phòng.” 

Cô giả vờ như không nghe thấy. 

Trong lòng cô thầm nhắc: Bế em đi. 

Phó Thừa Lâm dường như đã nghe thấy tiếng lòng của cô. Anh quả nhiên bế cô lên, đưa cô về phòng khách sạn. Cơn buồn ngủ của Khương Cẩm Niên tan biến, cô kéo áo anh, lôi anh ngã xuống giường. 

Chuyến du lịch đầu năm sắp kết thúc, cô quyết định khép lại bằng một cái kết trọn vẹn. Cô ghé sát bên tai anh, thì thầm những lời ngọt ngào. Phó Thừa Lâm xoa đầu cô, thủ thỉ gọi: “Khương Tiểu Ngọt.” 

Cô đáp: “Dạ?” 

Phó Thừa Lâm nói: “Anh đã đặt lịch đăng ký kết hôn vào ngày 6 tháng 2.” 

Khương Cẩm Niên lăn một vòng sang chỗ khác: “Mấy giờ thế anh? Ngày 6 tháng 2 em có một buổi phỏng vấn.” 

Anh nhàn nhạt đáp: “10 giờ sáng.”

Thật không khéo chút nào. Khương Cẩm Niên thầm nghĩ, vừa vặn trùng ngay buổi phỏng vấn của cô. Cô cảm thấy việc đăng ký kết hôn có thể dời lại, nhưng cơ hội phỏng vấn của quỹ đầu tư tư nhân kia thì không phải lúc nào cũng có. Nên chọn bên nào đây nhỉ? Trong lòng cô đã có câu trả lời: “Anh chưa bàn trước với em. Tuy hiện tại em đang thất nghiệp, chưa đi làm, nhưng cũng không phải ngày nào cũng rảnh rỗi đâu.” 

Phó Thừa Lâm hình như cười khẽ, đầy hứng thú nói: “Lỗi anh anh suy nghĩ không chu toàn.” 

Anh không nói thêm gì nữa. 

Khương Cẩm Niên hỏi: “Anh giận hả?” 

Anh không trả lời. 

Khương Cẩm Niên khiêu khích: “Ui, giận thật rồi nè?” 

Anh vẫn giữ im lặng.

Khương Cẩm Niên nằm dài trên giường, tay trái chống cằm, tay phải nắm lấy vạt áo anh, từng chút từng chút một từ từ cuộn lên trên. Nhưng dù Khương Cẩm Niên có quậy phá thế nào cũng không thu hút được sự chú ý của anh. 

Tính tình anh thật khó đoán. Thi thoảng Khương Cẩm Niên thấy anh thật trầm mặc. Có chuyện gì anh cũng nhịn trong lòng, chẳng biết có nhịn đến mức sinh bệnh không nữa. À phải rồi, hình như đúng là… anh có chút vấn đề về tâm lý. Nghĩ tới đây, Khương Cẩm Niên hạ mình, quay sang dỗ dành anh: “Chúng mình đặt lại lịch nhé. Chiều ngày 6 tháng 2 có được không anh?” 

Phó Thừa Lâm lại trả lời: “Anh phải họp rồi.” 

Khương Cẩm Niên tò mò hỏi: “Họp gì thế anh?” 

Phó Thừa Lâm đáp: “Một buổi họp quan trọng như buổi phỏng vấn của em ấy.” 

Khương Cẩm Niên ngồi lên người anh: “Thế thì thôi vậy, chúng mình hẹn ngày khác.”

Phó Thừa Lâm mân mê vòng eo thon của cô: “Hẹn gì thế, hẹn dùng bữa à?” 

Khương Cẩm Niên ngả người về phía trước, cởi hai chiếc cúc áo, nghiêm túc trả lời: “Hẹn đi đăng ký kết hôn đó.” Cô chống hai tay hai bên gối, chóp mũi chạm vào vành tai anh, tiếp tục dỗ dành: “Anh nói ngày nào thì là ngày đó, lần này em nhất định sẽ nghe theo anh.”

Phó Thừa Lâm đẩy thời gian hẹn lên sớm hơn vào ngày 3 tháng 2. Theo thông báo nghỉ lễ, đây là ngày đầu tiên cục dân chính trở lại làm việc sau kỳ nghỉ Tết. 

Ngày hôm đó thời tiết khá tốt, nhưng nhiệt độ vẫn khá thấp, những cơn gió lạnh không ngừng thổi lồng lộng. Khương Cẩm Niên vẫn chưa quen với việc rời xa cái nắng ấm áp của hòn đảo, vừa xuống xe đã kêu lên: “Lạnh quá.” Cô nắm chặt cổ tay Phó Thừa Lâm. 

Anh tìm trong hộc tủ xe, lấy ra một chiếc khăn quàng cổ bằng lông cừu, quàng lên cổ Khương Cẩm Niên rồi hỏi: “Còn lạnh không em?” Sau đó trêu chọc cô: “Sắp đăng ký kết hôn nên sợ đến phát run luôn rồi à?” 

Khương Cẩm Niên đẩy anh một cái: “Em tự tin cực kỳ.” 

Phó Thừa Lâm hài lòng: “Cuối cùng em cũng có lòng tin vào anh.” 

“Không, không phải vào anh.” Khương Cẩm Niên phũ phàng xua tay, “Em tin chính bản thân mình cơ.”

Phó Thừa Lâm nắm lấy bàn tay đang múa may của cô. Cô vẫn đeo chiếc nhẫn cầu hôn đó, viên kim cương tỏa sáng rực rỡ, vô cùng bắt mắt. Anh dùng đầu ngón tay mơn trớn cạnh viên kim cương, nhắc nhở cô: “Em đã nhận món đồ này rồi thì không được hối hận.” Tiếp đó anh nhận xét một câu: “Ngày 6 tháng 2 em có việc cũng tốt, chúng ta đi lĩnh chứng trước ba ngày.” 

Khương Cẩm Niên khẽ cười. 

Cô lấy sổ hộ khẩu, căn cước công dân và các giấy tờ cần thiết từ trong túi xách ra nhét vào túi áo, vừa căng thẳng lo âu lại vừa muôn vàn mong đợi. Các quy trình trong cục dân chính diễn ra rất nhanh, khi trở ra, cô đã có trong tay hai cuốn sổ chứng nhận kết hôn mới tinh. 

Cô lật mở một cuốn ra đọc: “Người được cấp, Phó Thừa Lâm, ngày đăng ký, 3 tháng 2 năm 2017… Với tư cách là một người đàn ông đã có vợ, anh Phó có cảm xúc thế nào ạ?”

Phó Thừa Lâm như đang trả lời phỏng vấn: “Cũng khá vui, anh đã có gia đình của riêng mình.” 

Khương Cẩm Niên nhìn anh chằm chằm, soi mói: “Trông biểu cảm của anh cũng đâu có vui lắm.”

Phó Thừa Lâm khẽ gật đầu: “Em muốn anh chống nạnh cười ha hả à? Cũng không phải là không thể.” 

Khương Cẩm Niên nhìn phố xá đông đúc người qua kẻ lại, ra sức lắc đầu: “Không cần cũng được ạ.” 

Phó Thừa Lâm chậm rãi cười khẽ một tiếng. Lên xe, anh theo thói quen nâng cằm cô lên để hôn. Anh còn ép cô vào góc ghế sau, bốn phía đều bị anh phong tỏa, không khí dường như cũng trở nên loãng đi. Khương Cẩm Niên hơi di chuyển một chút, anh dừng lại nhìn cô, nhìn thật lâu cho đến khi lòng cô dậy sóng nhấp nhô mới thôi.

*

Trưa hôm đó, Khương Cẩm Niên cảm thấy bản thân đã bình tĩnh lại. 

Đầu tiên cô thông báo cho bố mẹ, nói rằng sáng nay đã đến cục dân chính đăng ký kết hôn với Phó Thừa Lâm, hiện tại cô đã là người phụ nữ có gia đình, vẫn đang nỗ lực điều chỉnh trạng thái. Còn Phó Thừa Lâm thì thích ứng với vai trò mới cực nhanh, vui vẻ đi làm. Trước khi ra cửa, anh vừa thắt cà vạt vừa thông báo với Khương Cẩm Niên: Anh chịu trách nhiệm đi làm kiếm tiền nuôi vợ. 

Bố mẹ phản ứng rất bình thản. 

Khương Cẩm Niên cảm thấy không thể tin nổi: “Bố mẹ không ngạc nhiên chút nào sao?” 

Bố cô nói: “Hai đứa vừa đăng ký xong là Tiểu Phó đã gửi tin nhắn cho bố mẹ rồi.” 

Mẹ cô tiếp lời: “Còn phát cả lì xì Wechat nữa.” 

Bố cô đắc ý: “Hai bao lì xì, một cái là Cảm ơn bố vợ, một cái là Cảm ơn mẹ vợ.” 

Tiếng em trai cũng truyền đến từ cuộc gọi video: “Em biết hết rồi! Anh rể nói với em, ngày 3 tháng 2 hàng năm là ngày kỷ niệm ngày cưới của anh ấy. Anh ấy còn bù tiền mừng tuổi cho em nữa, nhưng chị cứ yên tâm đi, em mãi mãi đứng về phe chị, Khương Hồng Nghĩa em tuyệt đối không bị anh ấy mua chuộc đâu.”

Khương Hồng Nghĩa không nhắc thì thôi, nhắc tới là Khương Cẩm Niên nghi ngờ cậu đã đổi phe rồi. 

Cô khẽ ho một tiếng: “Nghỉ đông ở nhà có bận gì không? Chiều nay qua phụ chị dọn đồ nhé.” 

Khương Hồng Nghĩa lập tức đồng ý. 

Cậu đeo ba lô, ra ngoài bắt tàu điện ngầm, quen đường quen lối đi đến khu chung cư mà Khương Cẩm Niên thuê chung với Hứa Tinh Thần. Khương Cẩm Niên còn để lại một số đồ đạc ở đây, ví dụ như sổ ghi chép tích lũy trong công việc, quần áo mùa xuân và mùa hè, cùng các vật dụng sinh hoạt lặt vặt khác. 

Thời gian gần đây, Khương Cẩm Niên hầu như không về nhà. 

Hứa Tinh Thần đã đoán được cô sắp dọn đi. 

Biết tin Khương Cẩm Niên đã kết hôn, Hứa Tinh Thần đầu tiên là trầm trồ: “Cậu đã trở thành bà chủ của bọn tớ rồi! Từ ngày đầu tiên Phó Thừa Lâm đưa cậu về nhà, tớ đã chắc chắn cậu sẽ trở thành bà chủ…” Sau đó thì buồn bã: “Mình không phải là người có thể giữ được cậu ở lại rồi.”

Cô ấy cảm thấy bùi ngùi. 

Nhịp sống ở thành phố lớn rất hối hả. Cô nàng sống một mình, mỗi ngày đi làm về, bật đèn lên, nói một câu cũng chẳng có ai đáp lại. Sáng sớm trước khi đi làm, mở cửa sổ thông gió, tối quay về trời đã tối mịt, căn phòng lạnh lẽo lạ thường. 

Cô ấy thường xuyên gặp ác mộng.

Trong mơ bị quỷ quái quấn lấy thân mình. 

Có một hôm, Hứa Tinh Thần tỉnh giấc lúc nửa đêm, cánh tay vươn thõng ra mép giường, trong cơn mơ màng như thấy có một hình nhân nhỏ tóc đen áo trắng, dọc theo khuỷu tay cô ấy bò lên trên như một con chạch, suýt nữa làm cô ấy sợ đứng tim. 

Cô ấy vội vàng bật đèn lên, thì ra chỉ là ảo giác. 

Tại sao phải tìm bạn cùng phòng? Một là vì lo lắng tiền thuê nhà quá cao, hai là vì sợ cảm giác đơn độc một mình.

Khương Cẩm Niên gợi ý: “Cậu hỏi thử mấy bạn nữ quen biết xem có ai thích khu này và muốn dọn đến không. Cậu nhấn mạnh với họ là giao thông xung quanh rất thuận tiện, giá thuê bãi đậu xe cũng không đắt.” 

Cô đặt hai chiếc vali dưới đất, xếp sách và sổ ghi chép vào trong. Chỉ cần là đồ mà Hứa Tinh Thần có thể dùng được, Khương Cẩm Niên đều để lại cho cô ấy. Tựa như một cuộc chia tay nghiêm túc và dứt khoát, Hứa Tinh Thần khóc nức nở, nước mắt không ngừng tuôn rơi. 

Khương Cẩm Niên ôm vai cô ấy, đưa khăn giấy, an ủi: “Khi nào rảnh cậu phải thường xuyên đến nhà mình chơi đấy. Cuối tuần tụi mình vẫn có thể đi chơi cùng nhau mà. À phải rồi, Tết năm này mình tới đảo du lịch, cuối cùng cũng có thời gian mua đồ. Mình có mang quà về cho cậu nè…”

Hứa Tinh Thần nhận lấy hộp quà, chậm rãi mở ra. 

Trong hộp là một chiếc vòng tay pha lê, mấy món đồ thủ công bằng vỏ ốc tinh xảo, và một mô hình thuyền gỗ được làm rất công phu. Chiếc thuyền gỗ đó dường như có ẩn ý sâu xa, Hứa Tinh Thần phát hiện bên trong có kẹp một tờ giấy nhỏ, trên đó viết: “Chúc cậu thuận buồm xuôi gió – Bạn thân Khương Cẩm Niên.” 

Cô ấy vốn đã ngừng khóc.

Giờ lại thút thít ôm lấy con thuyền. 

Khương Hồng Nghĩa xen vào: “Chị ơi, em có quà không?” 

Khương Cẩm Niên lạnh lùng trả lời: “Chị chỉ mua quà cho con gái thôi.” 

Khương Hồng Nghĩa vẫn không cam lòng: “Một cái vỏ sò cũng không có ạ?” 

Khương Cẩm Niên dập tắt ý nghĩ của cậu: “Không có.” 

Khương Hồng Nghĩa lầm bầm tự nói: “Em trai với em gái đều như nhau mà, sao chị có thể trọng nữ khinh nam như vậy?” Cậu ngồi phịch xuống cạnh Hứa Tinh Thần, bầu không khí buồn bã bao trùm cả phòng khách. Khương Cẩm Niên cảm thấy cứ thế này không ổn chút nào, bèn chuyển chủ đề: “Này, hôm nay cậu không đi làm hả?” 

Cô đang hỏi Hứa Tinh Thần.

“Tớ đổi ca.” Hứa Tinh Thần trả lời, “Từ mai tớ phải làm liên tục bảy ngày liền.” 

Ôm con thuyền gỗ nhỏ, Hứa Tinh Thần bỗng cảm khái: Cuộc đời sao mà khổ thế này. Nhỏ thì phải đi học, lớn lên phải đi làm, mà cô ấy chỉ muốn ngày nào cũng được nghỉ, ở nhà đọc tiểu thuyết, chơi game. 

Khương Cẩm Niên tiết lộ với cô ấy: “Trước Tết mình đã nghỉ việc rồi. Gần đây mình có mấy buổi phỏng vấn…” 

Khương Cẩm Niên nhất thời quên mất em trai vẫn còn ở đây. Em trai cô vừa nghe tin đã ngỡ ngàng: “Sao chị lại nghỉ việc ạ?” 

“Không hợp nữa.” Khương Cẩm Niên giải thích, “Không vui, không được trọng dụng.” 

Em trai ngây ngô hỏi: “Công ty tiếp theo chắc chắn sẽ hợp ạ?” 

“Cũng không chắc nữa.” 

“Vậy sao chị lại nghỉ?” 

“Nếu chị không nghỉ, thì ngay cả cái cơ hội ‘không chắc’ kia cũng không có.”

Hai chiếc vali không bị nhét đầy, chúng gần như còn trống một nửa. Khương Cẩm Niên đóng chúng lại, đẩy ra cửa. Em trai giúp cô xách chiếc vali còn lại, hai người cùng nhau xuống lầu. Hứa Tinh Thần vẫy tay chào tạm biệt cô, cô quay đầu mỉm cười đáp lại.

“Tân hôn vui vẻ! Trăm năm hạnh phúc!” Hứa Tinh Thần chúc. 

Khương Cẩm Niên đáp: “Cảm ơn cậu.” 

Cô nhờ Hứa Tinh Thần: “Trong lễ cưới, cậu làm phù dâu cho mình được không?” 

Hứa Tinh Thần ra dấu tay “OK”: “Không thành vấn đề!” 

Cô ấy nhìn theo bóng dáng Khương Cẩm Niên đi xa, hồi lâu sau mới quay vào phòng, phòng ngủ của Khương Cẩm Niên đã trống trơn và sạch sẽ. Năm đó Hứa Tinh Thần mới dọn vào, Khương Cẩm Niên đưa cô nàng đi IKEA mua đồ nội thất, hai cô gái khiêng đủ thứ đồ, chen chúc trên tàu điện ngầm, đi bộ một quãng đường dài, từng chút một bày biện căn nhà… và tất cả kết thúc vào hôm nay. 

Trong lòng Hứa Tinh Thần chua xót, trống trải như vừa trải qua một mối tình tan vỡ. Nhưng từ tận đáy lòng, cô ấy vẫn chân thành cầu chúc cho Khương Cẩm Niên và chồng bình an hạnh phúc.

*

Đối với việc chuyển nhà của Khương Cẩm Niên, Phó Thừa Lâm vô cùng tán thưởng. Ánh hoàng hôn buổi chiều tà xuyên qua lớp sương mù, thư phòng tràn ngập ánh rạng đông, Phó Thừa Lâm giúp Khương Cẩm Niên thu dọn đồ đạc. Anh xếp các cuốn sổ tay thành từng hàng, từng chồng ngay ngắn… Anh còn lấy ra rất nhiều bút máy tặng cô, chuẩn bị sẵn bút – mực – giấy – nghiên trên một chiếc bàn khác.

Giấy tuyên thành còn rất nhiều. Phó Thừa Lâm mở tủ ra cho Khương Cẩm Niên xem. Cuả nhiên cô vui hẳn lên. 

Anh nhớ cô thích luyện thư pháp. 

Trong nhà đã có sẵn hai cây đàn piano nên không cần mua thêm nữa. 

Cô còn đam mê trượt tuyết, bơi lội, chạy bộ, chơi tennis. Ngoại trừ môn đầu tiên thì những bộ môn khác đều có thể thực hiện tại nhà. Suy nghĩ này hơi nguy hiểm, Phó Thừa Lâm tự phản tỉnh, có phải anh đang có xu hướng muốn “nuôi nhốt” Khương Cẩm Niên không. Câu trả lời là không, anh chỉ mong cô được hạnh phúc hơn.

Anh nói: “Hôm nay anh đã chỉnh sửa hồ sơ cá nhân ở công ty, đổi tình trạng hôn nhân thành đã kết hôn. Anh có vài người bạn thân đều muốn mời em ăn cơm, mấy ngày tới em có rảnh không?” 

Khương Cẩm Niên suy nghĩ: “Buổi tối em rảnh.” 

Phó Thừa Lâm nói: “Được.” 

Anh ngồi trên một chiếc ghế dài, Khương Cẩm Niên tựa vào người anh. Ánh sáng đèn chùm ở phía đối diện phác họa đường nét của anh. Khương Cẩm Niên trộm nhìn cổ anh, không nhịn được mà hôn lên yết hầu, tựa như một cô mèo nhỏ đang nhấm nháp nước giải khát… Cô nhìn ngược lên trên là đường xương quai hàm sắc nét của anh, đắc ý vô cùng vì có được người chồng như thế này.

Nhưng anh lại ngăn cô lại: “Đợi anh xem xong nốt bảng dữ liệu này rồi hãy quậy.” 

Khương Cẩm Niên dở chứng cố tình gây sự: “Công việc quan trọng hơn hay em quan trọng hơn?” 

Phó Thừa Lâm do dự hai giây, Khương Cẩm Niên lập tức không vui: “Anh muốn nói là công việc quan trọng hơn đúng không. Quả nhiên là đàn ông, cưới được vợ về nhà rồi là không biết trân trọng nữa, trước khi cưới thì coi người ta là công chúa nhỏ, cưới được rồi thì coi người ta là con hổ nhỏ…” 

Phó Thừa Lâm xoa đầu dỗ dành cô. Ánh mắt anh vẫn dán vào màn hình máy tính, giọng điệu vẫn ôn hòa: ““Mấy cái lý lẽ xiên xẹo của em sao mà trơn tru quá vậy.”

Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, bảo cô đợi thêm mình ba mươi phút nữa, anh bận xong sẽ tới trò chuyện với cô. 

Khương Cẩm Niên miễn cưỡng đồng ý.

Cô rời khỏi phòng làm việc, đến phòng tập gym chạy bộ. 

Chạy đến khi mồ hôi đầm đìa, cô cầm khăn mặt lên chuẩn bị đi tắm. Đi ngang qua phòng làm việc, cô lặng lẽ tiến lại gần, nghe thấy Phó Thừa Lâm đang gọi điện thoại. Anh nói mình và Ôn Lâm không oán không thù, vậy mà Ôn Lâm vẫn chơi anh một vố. 

Ôn Lâm là ai? 

Khương Cẩm Niên nhớ ra, Ôn Lâm là con trai trưởng của người sáng lập “Ôn Dung Khoa Kỹ”. Khương Cẩm Niên từng ra sức tiến cử cổ phiếu công ty họ, thực tế chứng minh cổ phiếu “Ôn Dung Khoa Kỹ” đó vẫn luôn tăng trưởng tốt. Vậy thì càng lạ hơn, sao Ôn Lâm có thể phát sinh xung đột với Phó Thừa Lâm nhì? Họ không phải đối thủ trên thị trường, thậm chí còn có triển vọng hợp tác sâu rộng. 

Đối thủ cạnh tranh thương mại là phải có sản phẩm tương tự, định vị tệp khách hàng giống nhau, lợi nhuận và tỷ suất hoàn vốn xấp xỉ nhau. 

Khương Cẩm Niên suy nghĩ, trầm ngâm: Nếu không phải kết oán vì công việc, vậy thì là do tư thù cá nhân rồi.

Cô đang nghĩ vậy, lùi lại một bước, đôi dép lê đá trúng cột trụ sau cửa, phát ra tiếng động cực kỳ nhỏ. Phó Thừa Lâm cúp điện thoại, đi về phía cô, cô bỗng nảy sinh cảm giác áy náy vì đã rình mò đời tư của anh, liền co giò chạy mất. 

Nhưng về cơ bản là cô không chạy thoát được anh. 

Trên hành lang tĩnh lặng không một tiếng động, đèn chùm pha lê khảm mười hai chân nến tỏa  ánh sáng rực rỡ như ban ngày. Nếu nhìn kỹ, không khó để nhận ra những cây nến đó chỉ là đồ trang trí, lửa nến đều là những bóng đèn đặc chế, mỗi khi sáng lên sẽ nhảy nhót bập bùng như ngọn lửa. 

Phó Thừa Lâm dễ dàng tóm được Khương Cẩm Niên, ánh lửa phản chiếu trong mắt anh như đang rực cháy trong dòng sông băng. Sự tương phản này khiến Khương Cẩm Niên mê mẩn. Cô tựa lưng vào tường, đứng định thần, vì vừa tập thể dục cường độ cao nên tóc hơi ẩm, dính bết vào trán và sau gáy, trông hơi nhếch nhác.

“Em chỉ nghe thấy tên Ôn Lâm thôi,” Khương Cẩm Niên thú nhận, “không còn gì khác nữa.” 

Phó Thừa Lâm tìm thấy một chiếc khăn tay trong túi áo cô, lau cho cô vài giọt mồ hôi. Khi tay anh chạm đến cằm, cô há miệng cắn nhẹ ngón tay anh, anh làm bộ nói: “Răng của hổ nhỏ đúng là sắc thật đấy.” 

Khương Cẩm Niên cũng không giận, mi mắt cụp xuống nhìn sàn nhà, thừa lúc anh không để ý liền quay đầu chạy về phía phòng tắm. Lần này anh thong thả đi theo, ngồi xuống một chiếc ghế gỗ một cách tự nhiên. Hơi nước trong khu tắm ấm áp bốc lên. Phó Thừa Lâm không cởi quần áo, anh đang ngắm nhìn Khương Cẩm Niên. 

Khương Cẩm Niên hỏi anh: “Giữa anh và Ôn Lâm xảy ra chuyện gì vậy?” 

Anh đáp: “Chuyện nhỏ.” 

Cô không tin: “Em muốn nghe sự thật.”

Phó Thừa Lâm nhượng bộ: “Có lẽ anh đã vô tìnhđắc tội với ai đó ở đâu rồi. Anh ta giở chút thủ đoạn, làm liên lụy đến Diêu Thiên và Trịnh Cửu Quân. Anh và anh ta vốn nước sông không phạm nước giếng, chuyện này xảy ra khá kỳ lạ.” Ngừng một lát anh lại nói: “Em đừng đến công ty quỹ do anh ta nắm giữ cổ phần.” 

“Anh ta nắm giữ cổ phần á?” Khương Cẩm Niên tắt vòi sen, nhấn một chai dầu gội, xoa bọt, “Có phải anh với anh ta là đối thủ cạnh tranh không?” 

Phó Thừa Lâm lại bảo: “Không phải.” 

Anh giải thích lý do: “Hướng phát triển khác nhau, tệp khách hàng của họ cao cấp hơn bọn anh nhiều. Quy mô vốn càng lớn càng khó thao túng.” 

Vấn đề này Khương Cẩm Niên hiểu rất rõ. Cô gật đầu liên tục, quên hỏi anh Ôn Lâm nắm giữ cổ phần của công ty nào. Tâm tư của Phó Thừa Lâm cũng không đặt ở chuyện công. Anh cảm thấy đêm nay coi như là đêm tân hôn, anh nên thể hiện tốt một chút.

Kết quả của sự thể hiện đó là sáng hôm sau, Khương Cẩm Niên không muốn mở mắt, càng không muốn rời giường. 

Khổ nỗi hôm đó cô còn có buổi phỏng vấn. 

Cô nỗ lực bò dậy, chỉnh trang chỉnh tề, ra ngoài cùng Phó Thừa Lâm. Trên đường đi, để giết thời gian, Khương Cẩm Niên yêu cầu Phó Thừa Lâm đóng giả làm một người phỏng vấn. Anh đồng ý rồi hỏi cô: “Cô Khương, tại sao cô lại nghỉ việc ở công ty cũ?” 

Cô lơ đễnh: “Tôi theo đuổi mục tiêu nghề nghiệp mới.” 

Phó Thừa Lâm phối hợp tiếp lời: “Mục tiêu nghề nghiệp mới là gì, mong cô trình bày chi tiết hơn.” 

Khương Cẩm Niên nói: “Nâng cao lợi nhuận tuyệt đối và lợi nhuận vượt trội của quỹ, mô hình giao dịch linh hoạt hơn, phân bổ vị thế và tỷ trọng cổ phiếu linh hoạt hơn…” Chưa nói hết câu, cô đã ngáp một cái.

Tài xế vẫn đang lái xe ở hàng ghế trước, Phó Thừa Lâm nghiêng người cúi đầu, từ từ ghé sát tai cô: “Đêm qua cô Khương ngủ không ngon sao?” Hơi thở của anh chạm vào da thịt cô, kích thích một cơn ngứa ngáy run rẩy. Cô bất đắc dĩ cắn môi, lầm bầm: “Tất cả là tại anh.” 

Phó Thừa Lâm nhập vai, khí chất cấm dục, thái độ xa cách, mang dáng vẻ của một người chính trực lẫm liệt: “Xin đừng nói như vậy, rất dễ gây hiểu lầm. Tôi chỉ là người phỏng vấn cô thôi. Cô Khương đang nghĩ đến khía cạnh nào vậy?” 

Khương Cẩm Niên dùng giọng mũi, thì thầm trả lời: “Khía cạnh đó đó.” 

Phó Thừa Lâm nói: “Nói rõ hơn một chút xem.” 

Khương Cẩm Niên từ chối: “Tôi không thích.”

Phó Thừa Lâm kín đáo đưa tay lên mơn trớn tai cô, thành công làm vành tai cô đỏ bừng. Anh dùng đầu ngón tay chạm vào thùy tai cô, xoa nhẹ như có như không. Khương Cẩm Niên cảm thấy tê dại khó nhịn. Nhưng cô rất có cốt cách, vừa không lên tiếng vừa không thỏa hiệp. 

Phó Thừa Lâm tiếp tục vòng câu hỏi tiếp theo. Lúc này anh nghiêm túc hơn nhiều, không còn tán tỉnh cô nữa, sau khi giải thích xong mấy câu hỏi, anh đưa ra quan điểm của mình, giúp cô chỉnh sửa câu trả lời, chẳng mấy chốc họ đã đến nơi Khương Cẩm Niên cần đến. 

Cô xuống xe, chào tạm biệt anh.

Cả ngày hôm đó buổi phỏng vấn của Khương Cẩm Niên diễn ra rất thuận lợi. 

Cô như trút bỏ được gánh nặng. 

Lịch trình sau đó được xếp kín mít. Cô được rất nhiều công ty lựa chọn, đồng thời cũng đang lựa chọn chức vị. Sau vài lần so sánh, cô chọn một công ty quỹ tên là “Tuyền An”, chấp nhận offer mà bên đó gửi tới, bắt đầu lại từ vị trí nghiên cứu viên. Quy mô của Tuyền An không lớn, mới thành lập được ba năm, vẫn đang trong giai đoạn khởi nghiệp. Ông chủ của Tuyền An là một vị sư huynh của Khương Cẩm Niên, tên là Đào Học Nghĩa. Anh ta tốt nghiệp cùng trường đại học với Khương Cẩm Niên, hơn nữa ông nội của anh ta chính là người thầy mà Khương Cẩm Niên kính trọng nhất, “Giáo sư Đào”. Nhờ mối quan hệ này, triết lý đầu tư của Khương Cẩm Niên và họ khá tương đồng.

Cùng vào làm với Khương Cẩm Niên còn có hai người mới nữa, tên là Viên Đồng và Dư Nhạc Nhạc, đãi ngộ và mức lương của ba người chênh lệch khá lớn. Trong đó Khương Cẩm Niên nhận được điều kiện tốt nhất, còn Dư Nhạc Nhạc thấp nhất. Tuy nhiên cô ấy nhỏ tuổi nhất, là một cô gái hoạt bát đáng yêu. 

Qua lại một thời gian, mấy người họ đều đã quen thân. 

Viên Đồng ít nói, trầm mặc kiệm lời. Tính cách anh ta còn lạnh lùng hơn cả Phó Thừa Lâm. Khi anh ta mới đến, có người trong văn phòng trêu chọc: “Chữ “Đồng” này nghĩa là màu đỏ, đó là tên dành riêng cho con gái, anh là đàn ông con trai sao lại tên là Đồng? Tên ở nhà là Đồng Đồng à?” 

Viên Đồng chẳng thèm tốn lời đáp la. Anh ta quét một ánh mắt lạnh băng qua, người đồng nghiệp thích đùa kia lập tức sượng trân không biết làm thế nào. Viên Đồng trước đó làm việc ở một quỹ khác, nghỉ việc sau nửa năm, không rõ lý do.

Dư Nhạc Nhạc thì dễ gần hơn anh ta nhiều. Một buổi tối nọ, Đào Học Nghĩa tổ chức một buổi tiệc chào mừng cho họ, trong đó Khương Cẩm Niên là người được yêu mến nhất. Vốn dĩ cô đang rất thoải mái vui vẻ, nhưng lại gặp một người quen trong buổi tiệc, lập tức thu lại nụ cười. 

Người đó chính là Trâu Loan. 

Trâu Loan là bạn học cùng lớp đại học của Khương Cẩm Niên. 

Năm ngoái khi trường đại học của Khương Cẩm Niên tổ chức lễ kỷ niệm 110 năm thành lập, cô từng về Thượng Hải một chuyến tham dự buổi họp lớp. Lúc đó cô cũng chạm mặt Trâu Loan, hai người chạm mặt không mấy vui vẻ. Nghĩ lại năm xưa, Trâu Loan là cậu sinh viên mắng chửi Khương Cẩm Niên nhiều nhất, nhưng khi thấy cô thay hình đổi dạng, hắn ta lại như một con ruồi không đầu lao tới. 

Giờ phút này, Trâu Loan nâng ly, tiến lại gần cô. 

Giả ngây giả ngô là lựa chọn không sáng suốt. Khương Cẩm Niên mỉm cười: “Chào anh Trâu.”

Ông chủ của Tuyền An là Đào Học Nghĩa vừa hay đi ngang qua. 

Đào Học Nghĩa nghe thấy cuộc đối thoại của họ liền xen vào một câu: “Tôi biết chắc chắn hai người là bạn học mà.” 

Nhưng anh ta cũng nhận ra từ cách gọi “anh Trâu” kia một chút chán ghét, khác hẳn với tình nghĩa bạn bè. Năng lực làm việc của Trâu Loan trong công ty khá bình thường, thành tích cũng bình thường, không công không tội. Mà Đào Học Nghĩa đặt kỳ vọng khá lớn vào Khương Cẩm Niên, vì vậy anh ta không muốn đào sâu vào những xích mích giữa bạn học cũ. 

Anh ta giới thiệu: “Anh Trâu làm ở bộ phận kiểm soát rủi ro ở công ty chúng ta. Cô Khương ở bộ phân nghiên cứu cổ phiếu và trái phiếu…” 

“Nhảy việc rồi sao?” Trâu Loan bắt tay Khương Cẩm Niên, đầy hứng thú hỏi, “Từ quỹ công nhảy sang quỹ tư, con đường quen thuộc của những người trong ngành.” 

Khương Cẩm Niên mỉa mai: “Ừm, con đường tất yếu thôi mà.”

Cô rút tay mình lại. Trên ngón áp út của cô đã đổi sang một chiếc nhẫn cưới, kiểu dáng giản dị, ánh bạc lấp lánh, mặt trong khắc ba chữ cái “FCL”, là chữ viết tắt tên của Phó Thừa Lâm. Cũng giống như chiếc nhẫn của Phó Thừa Lâm có khắc ba chữ “JJN” vậy. 

Chỉ cần cô bắt tay người khác, chiếc nhẫn ấy liền vô cùng nổi bật.

Trâu Loan nhận ra điều đó, ngạc nhiên hỏi: “Cậu kết hôn từ bao giờ thế?” 

Khương Cẩm Niên trả lời qua loa: “Cũng được một thời gian rồi.” 

Trâu Loan cực kỳ ngưỡng mộ: “Chú rể là ai vậy? Thật đúng là có phúc.” 

Khương Cẩm Niên cũng không nói dối, rất thản nhiên đáp: “Phó Thừa Lâm.” 

“Phó Thừa Lâm?” Trâu Loan dường như không tin, “Là Phó Thừa Lâm đó sao?”

Cậu ta gần như nghĩ rằng Khương Cẩm Niên chấp niệm quá sâu nên đã tìm một người đàn ông cùng tên cùng họ. Thời đại học, những cô nàng muốn chinh phục Phó Thừa Lâm không phải ít, nhưng con gái đa phần da mặt mỏng, đừng nói là theo đuổi ngược, đến nói chuyện với anh cũng cần dũng khí, càng không muốn thể hiện lộ liễu làm mất mặt phái nữ. Khi ấy Khương Cẩm Niên tựa như măng mọc sau mưa, độc nhất vô nhị, lấy thân làm gương gây ra những trò cười thiên hạ. 

Sau khi tốt nghiệp, ai ai cũng thích hoài niệm thời sinh viên. Thực ra quãng thời gian ấy rất tẻ nhạt. Bài vở nặng nề, thầy cô quản thúc, không gian riêng tư bị quản chặt, tất cả những chuyện đó lúc nào cũng xoay quanh đỉnh đầu. Những trò cười của Khương Cẩm Niên trở thành thú vui giải trí cho mọi người. 

Khi đó Trâu Loan nói cô là lợn nái muốn nở hoa, cỏ dại muốn vượt tường, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Các bạn học khác trong lòng đều nghĩ vậy nhưng ngoài miệng không dám nói, cực kỳ đạo đức giả. Giống hệt như dân bản địa châu Âu kỳ thị người nhập cư từ trong xương tủy nhưng bên ngoài vẫn phải giơ cao ngọn cờ “bình đẳng chủng tộc”, còn Trâu Loan tự cho mình khác biệt. Cậu ta thay đổi đủ kiểu dùng ngôn từ để nhục mạ Khương Cẩm Niên.

Giờ đây Khương Cẩm Niên lại nói: Cô và Phó Thừa Lâm đã kết hôn. 

Sao có thể chứ? 

Chắc chắn có gì đó sai sai. 

Trâu Loan vô cùng nghi ngờ sự thật: “Có phải là chàng nam thần đó không vậy?” 

Khương Cẩm Niên nhấp một ngụm rượu, sắc môi hồng nhuận: “Đừng gọi anh ấy là nam thần, anh ấy ghét nhất người khác gọi mình như vậy.” Nói xong cô lách qua chỗ Trâu Loan đang đứng, trò chuyện với các đồng nghiệp khác. Bầu không khí nội bộ của Tuyền An rất tốt, số lượng nhân viên ít nhưng phân công công việc rõ ràng. Ông chủ Đào Học Nghĩa tập trung vào các hạng mục đầu tư, hầu như việc gì cũng đích thân làm, tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc quy định của công ty. 

Người mới Dư Nhạc Nhạc hỏi: “Quỹ Tuyền An mới thành lập được ba năm, bây giờ chúng ta gia nhập thì cũng coi như là lứa nhân viên kỳ cựu rồi nhỉ?” 

Đào Học Nghĩa đích thân trả lời: “Đúng, coi như là vậy.” 

Anh ta nói: “Lý tưởng của tôi là xây dựng Tuyền An trở thành một công ty tài chính có kinh nghiệm, có nhân tài, có lợi nhuận. Qua các vòng tuyển chọn của đợt tuyển dụng lần này, tôi rất vui mừng thông báo với mọi người, chúng ta đã có thêm ba người bạn đồng hành.”

Cả khán phòng im lặng. 

Mấy miếng khoai tây chiên bị rơi ra, có người nhặt lên dùng khăn giấy gói lại vứt vào thùng rác bên cạnh. Dư Nhạc Nhạc nhìn về phía đó một hồi, Đào Học Nghĩa giới thiệu cô ấy đầu tiên, đọc tên cô ấy nhưng cô ấy không phản ứng. Đến lần thứ hai, Dư Nhạc Nhạc mới sực tỉnh, cúi người chào cả phòng: “Tôi là Dư Nhạc Nhạc, năm ngoái tốt nghiệp thạc sĩ, từng làm ở công ty chứng khoán vài tháng.” Lời nói cử chỉ có phần dịu dàng, ngây ngô. 

Dư Nhạc Nhạc được sắp xếp trở thành trợ lý của Khương Cẩm Niên. 

Khương Cẩm Niên nhạy bén nhận ra ý đồ của Đào Học Nghĩa. Cô nên đào tạo một trợ thủ của riêng mình. Dù là làm báo cáo hay trực tiếp giao dịch, một trợ lý xuất sắc sẽ có thể chia sẻ áp lực cùng cô, giúp hiệu suất công việc của cô cao hơn.

*

Màn đêm buông xuống, buổi tụ tập cũng đến lúc tan. 

Đêm khuya sương dày đặc, khách sạn nằm sát khu phố sầm uất, người đi đường cực kỳ đông đúc. 

Phó Thừa Lâm đỗ xe bên đường. Anh kiên nhẫn đợi Khương Cẩm Niên. Cô như một chú chim non về tổ, chạy như bay về phía xe anh. Cô còn đi giày cao gót 8 cm nữa, làm sao mà vẫn chạy được nhỉ? Phó Thừa Lâm cũng không hiểu. 

Anh sợ cô ngã nên rời khỏi ghế lái, đứng dưới một ngọn đèn đường. 

“Em đến rồi đây.” Cô nói. 

“Buổi chào mừng có vui không không?” Anh hỏi, “Đào Học Nghĩa cũng khá ổn đấy, có năng lực quản lý, quy mô quỹ cũng đang tăng trưởng ổn định.” 

Khương Cẩm Niên uống một chút rượu, sẵn lòng trải lòng với anh: “Em đang hừng hực ý chí như được tiêm máu gà vậy, muốn làm nên nghiệp lớn để chứng minh…” Cô ôm chặt cánh tay anh quơ quơ, tuyên bố như đang làm nũng: “Chứng minh thực lực của em.”

Phó Thừa Lâm nhắc nhở cô: “Em còn nhớ vụ cá cược đó không?” 

Khương Cẩm Niên hoàn toàn quên sạch, tò mò đầy hứng thú: “Cá cược gì thế anh?” 

Phó Thừa Lâm cúi đầu thì thầm với cô. Mặt cô lập tức đỏ bừng đến tận mang tai, từ đuôi mắt đến chân mày đều mang theo ý cười. Cô suy nghĩ một lát rồi xấu xa đáp lại: “Đã đăng ký kết hôn rồi, Phó Thừa Lâm cũng đã hoàn toàn thuộc về em.” Trong màn đêm sâu thẳm tĩnh mịch, giọng nói nhẹ nhàng của cô không vang xa, nhưng Trâu Loan vẫn thấp thoáng nghe thấy vài từ. 

Trâu Loan đang dùng hai tay kéo chặt chiếc áo khoác da, đi ngược hướng gió. Cậu ta nhìn thấy Phó Thừa Lâm dáng người cao ráo thẳng tắp tựa như một cây tùng khỏe mạnh trong rừng rậm, đứng sừng sững trong tầm mắt của cậu ta.

Cậu ta gọi lớn: “Phó Thừa Lâm!” 

Phó Thừa Lâm không để cậu ta mất mặt: “Trâu Loan?” 

Mùa đông lạnh giá, không thích hợp để hàn huyên trên đường. Phó Thừa Lâm mở cửa xe, nhét Khương Cẩm Niên vào trước, sau đó mới lịch sự chào tạm biệt Trâu Loan: “Nhà tôi có chút việc, hôm khác chúng ta ôn lại chuyện cũ sau.” Chiếc Ferrari màu đen thẫm của anh phản quang dưới ánh đèn đường, Trâu Loan cũng không muốn tiến lại gần. Trâu Loan nói: “Được thôi, bye bye.” 

Phó Thừa Lâm cầm chìa khóa xe, sực nhớ ra điều gì liền quay đầu nhìn cậu ta một cái: “Cậu cũng làm việc ở Tuyền An phải không? Duyên bạn học vẫn không hề cạn nhỉ.”

Trâu Loan thừa nhận. Cậu ta tin lời Khương Cẩm Niên nói lúc trước, cô thực sự đã kết hôn với Phó Thừa Lâm. Tuy nhiên Trâu Loan vẫn có ý muốn thăm dò. Cậu ta chỉ vào chỗ ngồi còn lại của chiếc Ferrari, nói: “Vợ cậu hôm nay là tiêu điểm của buổi tiệc chào mừng đấy.” 

“Cô ấy yêu sự nghiệp của mình,” Phó Thừa Lâm tự nhiên tiếp lời. ““Ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn, cô ấy còn tranh thủ xem bảng xếp hạng quỹ. Đáng yêu lắm.”

Trâu Loan gật đầu. 

Phó Thừa Lâm ngồi vào ghế lái, nói: “Xe tôi chỉ có hai chỗ ngồi, nếu không thì đã tiện đường đưa cậu về rồi…” 

“Không cần đâu.” Trâu Loan cười khước từ. “Nhà tôi ngay gần đây, đi bộ vài bước là tới. Giá nhà ở đó vừa phải, cách công ty tôi không xa, là khu chung cư tốt nhất vùng này, tôi chẳng nghĩ ngợi gì là mua luôn, chi tiêu bốc đồng, chi tiêu bốc đồng thôi.”

Phó Thừa Lâm chỉ về một khu vực khác: “Mấy tòa chung cư bên kia tiện ích đầy đủ hơn nằm ở hướng ngược lại của cậu.” 

Trâu Loan phóng tầm mắt nhìn xa, không nói gì. 

Phó Thừa Lâm tựa như đang khen ngợi cậu ta: “Cậu không hề chi tiêu bốc đồng. Cậu đã so sánh nhiều nơi, thực hiện khoản đầu tư lý trí và kinh tế nhất.” 

Trâu Loan chắp tay sau lưng: “Đúng vậy, nhà tôi gần công ty nhất. Tôi đỗ xe trong hầm chẳng mấy khi phải lái.” 

Phó Thừa Lâm đáp: “Khá tiết kiệm xăng.”

Đến nước này, dù Khương Cẩm Niên có là kẻ ngốc cũng nhận ra sự ganh đua kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm một cách mơ hồ giữa Phó Thừa Lâm và Trâu Loan. Mạch não của sinh vật giống đực không phải là thứ cô có thể dễ dàng suy đoán. Cô chọn giữ im lặng cho đến khi Phó Thừa Lâm lái xe đi. 

Khương Cẩm Niên vừa bị gió lạnh thổi qua, trong xe lại ấm áp thế này, tâm trạng cô rất tốt, ngân nga hát một bài hát, theo lệ là tiếng Tây Ban Nha. Phó Thừa Lâm chẳng hiểu lấy một từ. Tuy anh biết đó là tiếng Tây Ban Nha, nhưng lọt vào tai anh thì chẳng khác gì một tràng lải nhải linh tinh.

Để Khương Cẩm Niên không hát nữa, Phó Thừa Lâm mở lời: “Sếp cũ của em, Hạ Tri Thu, hôm qua đã từ chức rồi.” 

Tin tức siêu bùng nổ! 

Ngoài cửa sổ xe, tầm nhìn rộng mở. 

Những hàng cây bên đường vươn cành lá trong đêm khuya, hòa quyện vào nhau trong màn sương mù mịt. Đèn xe chiếu sáng một vùng nhỏ, đèn đường dần mờ đi. Hôm nay Phó Thừa Lâm chọn một con đường khác để về nhà, anh vừa nắm vô lăng vừa kể cho Khương Cẩm Niên nghe: “Em xin nghỉ việc, Hạ Tri Thu cũng khó mà tiếp tục. Anh ta đã phạm lỗi vài lần, để mất khách hàng lớn nhất. Phóng viên chuyên trang Tài chính và Kinh tế đã viết một bài chuyên đề về anh ta, dẫn tới một đợt rút vốn ồ ạt. Công ty muốn giữ thể diện cho anh ta nên đã khuyên anh ta tự từ chức.”

Thảm quá, Khương Cẩm Niên thở dài trong lòng. 

Ngay từ trước Tết, Khương Cẩm Niên đã đoán được La Hạm sẽ không cam tâm tình nguyện bỏ qua. La Hạm đã cống hiến rất nhiều nhưng bao nhiêu năm qua vẫn không thăng tiến, có lẽ chị ta đang làm việc với tâm thế chuộc tội, toàn tâm toàn ý dốc sức cho công việc, không cho phép bản thân có bất kỳ sai sót nào. Vì vậy khi chị ta rời bỏ vị trí, những cảm xúc nảy sinh tự nhiên như phiền muộn, khốn đốn, tự hoài nghi có lẽ đã chiếm trọn tâm trí. 

Còn Hạ Tri Thu thì… 

Khó nói lắm. 

Anh ta rất thông minh, có điều lại thích đâm đầu vào ngõ cụt. Khương Cẩm Niên quen biết không ít sinh viên ưu tú có chỉ số thông minh xuất chúng, họ đều có vấn đề tương tự như vậy. Hơn nữa những “đứa con cưng của trời” ấy đa phần đều không nhận ra điểm này, họ cũng chẳng cần cải thiện những tật xấu nhỏ chẳng ảnh hưởng gì đến ai ấy.

Khương Cẩm Niên hỏi: “Sau khi Hạ Tri Thu từ chức thì có động thái gì không anh?” 

Ví dụ như ngồi lì dưới sảnh công ty mà yên lặng biểu tình chẳng hạn. 

Nằm ngoài dự đoán của Khương Cẩm Niên, Phó Thừa Lâm vậy mà trả lời một câu: “Sáng nay, Hạ Tri Thu được mời đến công ty anh phỏng vấn. Nhóm nghiên cứu không yêu cầu anh ta phải giao thiệp với khách hàng, anh ta chỉ cần mỗi ngày nhìn chằm chằm vào máy tính làm phân tích lượng hóa là được.” 

Khương Cẩm Niên nhớ đến một cụm từ — nhặt được món hời. 

Cô tán thưởng: “Tốt quá, năng lực của Hạ Tri Thu không có gì phải bàn.”


Hết chương 76

* Dông dài: 15 trang word cho chương này. Mình chưa dám check chương sau tại sợ nhảy lên 20 trang =))))))))

Bình luận về bài viết này