[Cẩm Niên] Chương 75

Chương 75: Tân hôn

Chuyển ngữ: @motquadao


Điểm tựa của Phó Thừa Lâm dồn lên đầu gối phải. Anh cố nhịn, dùng sức nắm chặt lấy tay Khương Cẩm Niên, thành khẩn nói: “Có thể anh có rất nhiều khuyết điểm. Hôn nhân là một quá trình thay đổi để hòa hợp, em không hài lòng ở điểm nào, anh đều có thể cải thiện. Cuộc sống sau hôn nhân không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng, nhưng anh sẽ cùng em chia sẻ những vui buồn hờn giận.” 

Anh nói: “Anh yêu em, yêu một cách trung thành.” 

Ngón tay siết chặt hơn, anh lại nói: “Đừng từ chối anh.”

Đêm nay bỗng nhiên không còn yên tĩnh nữa. Bóng tối bao trùm góc ban công, Khương Cẩm Niên không ngừng lùi lại phía sau, chỉ cảm thấy trái tim như bị mật ngọt bao phủ, tựa như một viên kẹo đường tan chảy ngay lồng ngực, vừa dính vừa ngọt ngào đến nghẹt thở. Cô đeo chiếc nhẫn anh tặng, mọi suy nghĩ trong đầu đảo lộn, sóng cuộn dâng trào, xen lẫn với sự kích động, hưng phấn, mong chờ, cùng một chút mơ hồ không rõ thiệt hơn. 

Phó Thừa Lâm hôn lên mu bàn tay cô: “Em đang nghĩ gì vậy?” 

Khương Cẩm Niên sợ chân anh đau, trả lời ngắn gọn: “Được thôi.” 

Cô làm bộ làm tịch: “Em miễn cưỡng đồng ý với anh đấy.” 

Thực ra, trong lòng cô đang nghĩ, nếu Phó Thừa Lâm muốn kết hôn, thì cô dâu chỉ có thể là Khương Cẩm Niên, nhất định phải là Khương Cẩm Niên. Thứ tình cảm vừa cố chấp vừa mãnh liệt này bắt nguồn từ sự dung túng và nuông chiều hết mực của anh.

Phó Thừa Lâm cuối cùng cũng đứng dậy, vịn vào lan can. Anh nghiêng mặt quan sát cô, như thể để ngăn cô hối hận, yêu cầu: “Em có thể nói lại lần nữa không? Nói to một chút.” 

Khương Cẩm Niên tiến sát lại gần anh: “Vậy anh hôn em trước đi. Em vui rồi thì sẽ nghe lời anh.” 

Phó Thừa Lâm cúi đầu hôn cô, có bao nhiêu ham muốn thì có bấy nhiêu nghiêm túc.

Cô hoàn toàn không khống chế được bản thân, bị anh làm cho mềm nhũn. Tình cảm thầm kín và ái mộ vốn bị đóng băng, đè nén rồi dần quên lãng đã hoàn toàn thức tỉnh, giống như muốn đột phá cõi lòng, xâm chiếm vào nơi sâu nhất của tư duy, mang đến cho cô sự khoái lạc và thỏa mãn cực độ. 

Cô thầm than: Mình thích anh ấy đến nhường này sao.

Bên trong rèm cửa, ánh đèn bỗng nhiên sáng trưng. 

Tiếng nói và bước chân của Khương Hồng Nghĩa gần như vang lên cùng một lúc: “Chị, hai người làm gì ở trên ban công thế?” 

Cậu mở cửa trượt ra, thấy Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm đứng cạnh nhau. Khương Cẩm Niên ngẩng đầu nhìn trời, đáp: “Bọn chị đang ngắm trăng.” 

Mùa đông giá rét, bầu trời đen kịt, ánh trăng dịu dàng như sóng nước. 

Khương Hồng Nghĩa không tin. 

Cậu truy hỏi: “Trước khi ngắm trăng thì hai người làm gì?” 

Khương Cẩm Niên chột dạ quay đầu đi: “Thảo luận một số chuyện quan trọng.” Cô nhanh chóng khôi phục dáng vẻ thường ngày, giơ tay vịn vai em trai, đẩy cậu đi ra ngoài: “Chị nói này Khương Hồng Nghĩa, sao tối nay em cứ nhìn chằm chằm tụi chị thế, làm chị áp lực lắm biết không?”

Khương Hồng Nghĩa tùy ý đáp: “Mẹ nói chị sắp lập gia đình rồi.” 

Cậu kể với chị gái: “Ký túc xá của bọn em có một chiếc điện thoại cố định. Mỗi lần bạn trai chị tìm em đều tự xưng là anh rể, suốt mấy tháng trời em đã bị anh ấy tẩy não rồi, hôm nay em cứ gọi anh rể suốt, chị có để ý không?” 

Khương Cẩm Niên cười hỏi em trai: “Anh ấy tìm em có chuyện gì thế?” 

Khương Hồng Nghĩa hơi mất tự nhiên gãi đầu, cảm thấy rụt rè và ngại ngùng một cách lạ lùng. Nhưng cậu vẫn đáp: “Em vào ký túc xá đại học rồi, vấn đề giao tiếp càng nghiêm trọng hơn. Bạn bè vừa nói chuyện là em đã căng thẳng. Em tìm việc thực tập mà không được… Anh ấy giới thiệu cho em một công ty IT, em làm thực tập sinh part-time. Tuần nào anh ấy cũng gọi điện tới hỏi tình hình công việc của em.”

Ánh đèn làm căn phòng sáng trưng, trông vô cùng rộng rãi.

Khương Cẩm Niên ngẩn người một lát, không nói gì. 

Phó Thừa Lâm chưa từng đề cập đến chuyện này. Anh không cần phải báo đáp sao? Có phải anh đã âm thầm giúp đỡ rất nhiều không? Áp lực trong lòng Khương Cẩm Niên càng lớn hơn, tay trái nhẹ đặt lên khung cửa, chiếc nhẫn trên ngón áp út đã thu hút sự chú ý của em trai cô. 

Em trai hỏi: “Chị, chị sắp kết hôn thật sao?” 

Khương Cẩm Niên ừ một tiếng: “Đúng vậy.” 

Em trai tỏ vẻ kinh ngạc: “Trông chị bình tĩnh quá.” 

Khương Cẩm Niên điềm tĩnh đáp: “Bao nhiêu người đều đã kết hôn rồi, có gì phải sợ hay lo đâu.”

Em trai nghi hoặc: “Chị, câu này nghe cứ kỳ kỳ sao ấy.”

Phó Thừa Lâm từ phía sau ôm lấy eo Khương Cẩm Niên. Anh nhìn thấu tâm trạng phức tạp của cô:  “Những chuyện em lo lắng, anh đều có thể đảm bảo sẽ không có chuyện nào xảy ra đâu.”

Anh tắt đèn, bóng tối bao phủ căn phòng, hơi thở anh quấn quýt bên tai cô: “Em không tin anh thì cũng phải tin vào khả năng tự kiềm chế của anh. Nếu có thời gian, em nên nghĩ xem mình sẽ tổ chức đám cưới ở đâu, đi hưởng tuần trăng mật ở đâu, đó mới là vấn đề quan trọng cần giải quyết.”

“Ừm ừm!” Khương Cẩm Niên nghiêm túc gật đầu.

Cô đẩy cửa chạy ra ngoài. Giữa phòng khách, bố mẹ vẫn đang trò chuyện. 

Mẹ gọi cô: “Còn ăn nữa không? Thức ăn sắp nguội rồi.” 

Khương Cẩm Niên gắp một miếng đùi gà, đầu lưỡi chạm vào thớ thịt thơm ngon khiến cô chần chừ không dám nuốt. Cân nặng của cô gần đây đã tăng lên một chút, quanh quẩn ở mức 49.5kg, sự lo lắng theo đó mà đến. Cô tuyệt đối không cho phép mình vượt quá 50kg.

Mẹ còn gắp cho cô một miếng trứng cuộn tôm: “Ăn nhiều chút đi, con gầy đến mức một cơn gió cũng thổi bay được đấy.” 

Khương Cẩm Niên làm nũng: ““Con ăn không nổi mà.”

Mẹ Khương từ lâu đã miễn dịch với chiêu này: “Đã vào bát con rồi thì chỉ có lãng phí thôi. Mẹ đi chợ từ năm giờ sáng, mua tôm tươi, chần qua nước sôi, bóc vỏ rồi rút chỉ tôm…” 

Khương Cẩm Niên nhìn về phía Phó Thừa Lâm cầu cứu. 

Phó Thừa Lâm dùng ánh mắt cảnh cáo cô: Chỉ lần này thôi, không có lần sau. Anh ngồi xuống cạnh cô, giúp cô ăn hết trứng cuộn tôm. Sau đó anh yên lặng nhấp rượu, đầu ngón tay khẽ miết quanh vành ly, dưới ánh đèn trông vô cùng ung dung tao nhã.

Không hề báo trước, anh đặt ly rượu xuống bàn, nói với bố mẹ vợ rằng anh vừa cầu hôn Khương Cẩm Niên, cô đã đồng ý. Anh dự định tuần sau đi đăng ký kết hôn, tháng Sáu hoặc tháng Bảy tổ chức hôn lễ, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện.

Cả phòng im phăng phắc. 

TV bị tắt đi. 

Trên tường treo một chiếc đồng hồ, báo hiệu thời gian trôi qua, kim giây chạy vun vút, ngày cuối cùng của năm cũ sắp qua rồi.

Theo phong tục ở quê của Khương Cẩm Niên, đêm giao thừa không được khóc, tuyệt đối không được rơi nước mắt. Mẹ Khương cực lực kìm nén những giọt lệ chực trào nơi khóe mắt, đôi tay vò một tờ khăn giấy, nói: “Tốt quá, mẹ mừng cho hai đứa.”

Đêm khuya hôm đó, khi Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm rời đi, mẹ cô lại nhét cho con gái hai hộp sủi cảo đông lạnh, đều do bà tự tay gói hôm nay. Bà nắm tay con gái, chạm vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, tim khẽ run lên.

Mẹ nói nhỏ với Khương Cẩm Niên: “Kết hôn sống chung với nhau phải biết nghĩ cho đối phương, nhưng cũng đừng để mình chịu uất ức, nuốt tủi hờn vào trong.” Sự kích động và vui mừng ban nãy lắng xuống, bà lại dặn dò: “Con đường sau khi kết hôn còn dài hơn trước khi kết hôn, con sẽ dần thích nghi thôi. May mà Tiểu Phó là một người đàn ông tốt.” 

Bà dần khép cửa, lầm bầm một câu. 

Mãi đến khi xuống lầu, Khương Cẩm Niên mới nghĩ ra, mẹ nói rất đúng: Thằng bé tốt hơn bạn trai cũ của con nhiều.

*

Khi đi bộ về phía chỗ tài xế đỗ xe, cái lạnh ban đêm dâng lên như thủy triều.

Khương Cẩm Niên đeo găng tay, quàng khăn và đội mũ. Cô rất sợ lạnh nên mặc chiếc áo khoác dày nhất. So với cô, Phó Thừa Lâm có chút phong phanh, anh còn xách túi lớn túi nhỏ. 

“Để em giúp anh xách một ít.” Khương Cẩm Niên nói. 

Cô đưa tay về phía anh. 

Phó Thừa Lâm dừng lại. Anh đặt mấy chiếc túi xuống đất. 

Khương Cẩm Niên tưởng anh sắp chia đồ nặng cho cô, nhưng không phải. 

Tay phải anh xách tất cả đồ đạc, tay trái thì nắm lấy tay cô.  Ánh đèn đường kéo dài bóng hai người. Lúc ấy cô nghĩ, dù anh đi đâu cô cũng nguyện đi theo. Ý nghĩ kiên định bám chặt trong tim, không hề tiêu tan.

Hơn mười hai giờ đêm, hai người về đến nhà. 

Khương Cẩm Niên tháo nhẫn, đặt lên chiếc tủ đầu giường. Dưới ánh sáng, cô lặng lẽ ngắm nhìn một hồi. Phó Thừa Lâm đứng bên cạnh kéo chăn, giục cô đi ngủ, còn nói trên giường rất ấm, bảo cô mau lại đây. 

Cô cởi quần áo, lăn sang bên cạnh anh. 

Anh vuốt ve gò má cô, vén một lọn tóc dài ra sau tai. Cô khẽ áp lòng bàn tay anh vào một bên mặt mình… Trên giường thật sự rất ấm áp, dường như cách biệt với mọi sự âm u và giá rét của hiện thực. Cô mãn nguyện nói: “Em ngủ đây, chúc chồng ngủ ngon.” 

Anh đáp: “Bảo bối ngủ ngon.”

Cô nổi hứng nghịch ngợm, nhắm mắt hỏi anh: “Này, nếu hôm nay em từ chối anh, anh sẽ nói gì với em?” 

Đầu ngón tay phác họa theo đường nét khuôn mặt cô, anh trầm tư một lát, khá nghiêm túc giả định: “Anh sẽ hỏi em lý do, cùng em phân tích thảo luận tại chỗ, giải quyết từng vấn đề một…” 

Anh tâng bốc Khương Cẩm Niên: “Em là người thấu tình đạt lý, rất hiểu lý lẽ, thông qua sự nỗ lực không ngừng, chúng ta sẽ đạt được sự đồng thuận.” 

Khương Cẩm Niên phì cười: “Anh đang đàm phán hợp đồng đấy à?” 

Phó Thừa Lâm đính chính: “Đàm phán chuyện cả đời.” 

Đèn đầu giường chưa tắt, ánh sáng được điều chỉnh tối lại. Khương Cẩm Niên mở mắt nhìn anh, trong mắt anh tràn đầy ý cười. Anh cười như thế này thật là khó lường, mọi thanh âm trong đêm tối như đều có linh hồn. Khương Cẩm Niên lại cảm thấy tim mình nóng lên, rúc vào lòng anh cựa quậy, làm anh bứt rứt không thôi, nhưng rồi cô dần thiếp đi.

Tám giờ sáng hôm sau, Phó Thừa Lâm khởi hành đến nhà ông bà nội. Dĩ nhiên, anh đưa Khương Cẩm Niên theo. Trên đường đi, anh nói với cô, rằng họ hàng đều đến cả, trong nhà đông người, bảo cô đừng căng thẳng, họ hàng nhà anh bề ngoài đều là những người “khá giữ thể diện”. 

Bốn chữ “khá giữ thể diện” khiến Khương Cẩm Niên nghiền ngẫm. 

Điều bất ngờ nhất là cô đã gặp Đỗ Lan Vi và Thẩm Đạt Quan ở nhà ông nội Phó Thừa Lâm.

Mùng một Tết, không khí vui tươi. 

Mẹ của Đỗ Lan Vi mặc một bộ đồ màu đỏ, móng tay cũng sơn đỏ sẫm, càng tôn lên khí chất. Bà ta đeo một bộ trang sức ngọc trai, tóc búi cầu ký, đang trò chuyện vui vẻ với bà nội của Phó Thừa Lâm. Thế nhưng, bà nội vừa nhìn thấy Khương Cẩm Niên là bỏ mặc cô con dâu, tiến thẳng về phía Khương Cẩm Niên. 

Đỗ Lan Vi nhận ra trong lòng mẹ mình không vui. 

Cô ta an ủi một câu: “Người già đều thương cháu trai, mẹ đừng giận.” 

Bà ta lầm bầm: “Con nhìn bàn tay trái của con bé kia xem. Họ hàng đang ăn Tết mùng một, nó đeo một chiếc nhẫn kim cương thì thôi đi, lại cứ dùng tay trái khoác lấy tay đàn ông, sợ người ta không biết tụi nó đính hôn chắc, đúng là chướng mắt.”

Đây là lần đầu tiên mẹ Đỗ tận mắt nhìn thấy Khương Cẩm Niên. 

Vài tháng trước, Khương Cẩm Niên đã khơi dậy sự tò mò của bà ta. Bà ta nhờ bạn bè dò hỏi về Khương Cẩm Niên, nghe nói cô gái này tháng Tư năm ngoái còn có dự định kết hôn, đùng một cái lại đá bạn trai. Anh bạn trai cũ đáng thương đó đã suy sụp một thời gian dài. Không lâu sau, Khương Cẩm Niên đã dính lấy Phó Thừa Lâm, trước Tết còn nghỉ việc, xem ra là một lòng muốn bám lấy đàn ông, định làm một phu nhân giàu có ngồi mát ăn bát vàng. 

Mẹ Đỗ đánh giá Khương Cẩm Niên: “Con gái nhà nghèo thì làm gì có khí chất, làm gì cũng không đủ tinh ranh.” Bà ta dặn dò con gái mình: “Con đừng học nó, có đàn ông là ngay lập tức nghỉ việc.” 

Đỗ Lan Vi nhún vai. Cô ta quay lại khuyên mẹ: “Người đông miệng tạp, tai vách mạch rừng, mẹ nén cơn giận lại đi, đừng để người khác nghe thấy.” 

Mẹ Đỗ vẫn không bớt phiền muộn, chỉ tâm sự với con gái: “Nếu không phải vì hai ông bà cụ đó, mẹ đã đi du lịch với lão Phó từ lâu rồi. Bắc Kinh lạnh thế này, mùa đông khô hanh, sao sánh được với khí hậu phương Nam?” 

Đỗ Lan Vi hiểu, tâm trạng mẹ cô ta không tốt, đến cả thời tiết địa phương cũng bị chê bai.

Cô ta gọi bạn trai mình lại để kể chuyện cười, khuấy động bầu không khí. Bạn trai cô ta chính là Thẩm Đạt Quan, hiện tại vẫn đang làm sales, vẻ ngoài giống như một lãng tử nhưng bên trong lại rất chu đáo, chỉ vài câu đã khiến mẹ của Đỗ Lan Vi vui vẻ. 

Nụ cười của mẹ Đỗ chỉ duy trì được vài giây.

Bởi vì bà ta nhìn thấy đám trẻ con dưới lầu. 

Năm nay, ông nội của Phó Thừa Lâm bảy mươi ba tuổi. Theo phong tục ở quê, mọi người thường nói: Bảy mươi ba và tám mươi tư đều là một ngưỡng cửa, năm mới phải đón thật linh đình. Thế là nhà họ Phó có không ít họ hàng đến chơi, còn mang theo những bảo bối nhỏ của nhà mình, là những cậu bé cô bé vài tuổi chạy nhảy lung tung ở đại sảnh tầng một. 

Sau vườn có một mê cung, người lớn không cho trẻ con ra ngoài.

Bản tính của trẻ con trỗi dậy, chúng rủ nhau chơi trò chơi. 

Mẹ Đỗ nói: “Mẹ muốn sinh thêm một đứa nữa. Năm nay mẹ mới ngoài bốn mươi, sau này con trai lớn rồi, khoảng sáu mươi tuổi mẹ vẫn còn có thể ở bên nó nhiều năm.”

Sản phụ cao tuổi. Đỗ Lan Vi thầm nghĩ. 

Cô ta cũng không biết khuyên mẹ thế nào. Cô ta căn bản không khuyên nổi mẹ. Rất lâu trước đây, mẹ đòi ly hôn với bố ruột cô ta, ông cầu xin vợ mình đừng đi, nói vì tình nghĩa bao nhiêu năm qua… Thực tế chứng minh, tình cảm không đáng một xu. Cô ta bỗng nhiên nghi ngờ, những ký ức tuổi thơ về việc bố mẹ hòa thuận liệu có phải chỉ là ảo ảnh do cô ta tự tưởng tượng ra không? 

Đỗ Lan Vi thất thần một lát.

Thẩm Đạt Quan dựa nghiêng vào lan can, quan sát muôn mặt đời sống ở đại sảnh tầng một. Anh ta nhận ra một gương mặt quen thuộc trong số đó: “Anh quen cô gái đó, cô ấy là người nhà của em hả?” 

Đỗ Lan Vi nhướng mày: “Anh quen ai cơ?” 

Thẩm Đạt Quan hoàn toàn không biết những tị nạnh của mẹ Đỗ, càng không biết Đỗ Lan Vi từng rung động trước Phó Thừa Lâm. Anh ta dùng giọng điệu như đang tán gẫu với những người bạn cũ nói: “Khương Cẩm Niên. Anh từng hợp tác mật thiết với công ty của bọn họ. Sếp anh đã điều anh từ Thượng Hải qua đây đấy.” 

Khương Cẩm Niên? 

Sao lại là Khương Cẩm Niên. 

Mẹ của Đỗ Lan Vi mỉa mai: “Con bé đó đúng là quen biết đàn ông ở khắp nơi nhỉ.” Nói xong, bà ta khẽ đặt tay lên tay vịn, chậm rãi đi xuống lầu. Thế gian này có lẽ ai cũng đeo mặt nạ cả, mẹ Đỗ trước đó còn soi mói cái này cái kia, nhưng hễ gặp người ngoài là lại mang vẻ đoan trang, bình tĩnh và hào phóng.

Đỗ Lan Vi bùi ngùi: “Là con gái mẹ thì phải nghe những lời thật lòng của mẹ sao? Ước gì mẹ chỉ xem em như người ngoài.”

Trong tòa dinh thự vàng son lộng lẫy này, ánh đèn muôn màu rực rỡ, trần nhà xây dựng tinh xảo, hình như mô phỏng kiến trúc châu Âu? Đỗ Lan Vy cũng không rõ. Cô còn biết có một căn phòng có một mái vòm nhỏ xuyên sáng, xung quanh chạm khắc hoa hồng và tường vi, đẹp vô cùng. Hồi nhỏ cô cứ nghĩ người giàu chính là người giàu, nhưng không biết rằng cái gọi là “giàu” cũng được phân chia thành năm bảy loại.

 Cô chạm vào hoa văn trên lan can, Thẩm Đạt Quan gõ nhẹ đầu ngón tay, nói: “Em là người mà mẹ em tin tưởng nhất.” 

Đỗ Lan Vi cười: “Vui nhỉ.” 

Thẩm Đạt Quan cạn lời.

Anh ta quay lại câu hỏi ban đầu: “Khương Cẩm Niên là gì của nhà em vậy?” 

Đỗ Lan Vi vẽ vòng tròn trên ngón tay trong bóng tối, hỏi anh ta: “Anh có thiện cảm với cô Khương không?” 

“Làm gì có chuyện đó,” Thẩm Đạt Quan nói, “Anh chỉ hỏi em một chút thôi mà.” 

Đỗ Lan Vi nói dối: “Cô ấy đặc biệt đến tìm anh đấy.” 

Thẩm Đạt Quan vậy mà không nảy sinh nghi ngờ. Anh ta nhíu mày, cắn một ngón tay. Đỗ Lan Vi khoanh tay, từng bước căng thẳng: “Rốt cuộc anh và cô ấy có quan hệ gì?” Lời đã thốt ra khỏi miệng, cô ta lại chẳng buồn hỏi nữa. Đàn ông là sinh vật không có trái tim, phụ nữ cũng vậy. Cô ta mà quá để tâm đến đàn ông tức là đang tự làm khổ mình. Nghĩ thông suốt điểm này, cô ta đột nhiên trở nên không quan tâm nữa.

Kết quả, Thẩm Đạt Quan lại đáp: “Có liên quan đến công việc thôi. Anh đã tố cáo cấp trên của cô ấy.” 

Cấp trên của cô ấy…

Chẳng phải là La Hạm sao? 

Chuyện gì thế này? 

Đỗ Lan Vi kinh ngạc đến ngây người: “Anh lấy thông tin từ kênh nào mà ngay cả việc La Hạm “kho chuột” anh cũng biết?” 

Thẩm Đạt Quan trả lời mơ hồ: “Anh không nhớ rõ lắm.” 

Cuối cùng, anh ta lại liếc nhìn về phía Khương Cẩm Niên.

*

Khương Cẩm Niên đang trò chuyện với Phó Thừa Lâm. Nhà ông nội có không ít họ hàng, cô đã ghi nhớ tên của họ. Các vị họ hàng vừa nghe Phó Thừa Lâm nói sắp kết hôn đều đồng thanh chúc mừng. Tính cả bố của Phó Thừa Lâm, những người đàn ông nhà họ đều rất phong độ, đối nhân xử thế chừng mực, ngoại hình cũng đều khá ổn, có lẽ là do gen tốt. 

Điều duy nhất khiến Khương Cẩm Niên cảm thấy khó tả là mẹ kế của Phó Thừa Lâm.

Nói cũng lạ, gặp người tốt thì ấn tượng thường không sâu, chỉ nhớ người đó khá ổn. Nhưng gặp những người khác thường, ký ức đó lại dễ dàng khắc sâu trong tâm trí, phát đi phát lại. 

Câu đầu tiên của mẹ kế khi tiến lại là: “Có hỷ chưa?” 

Bà ta đứng sau lưng Khương Cẩm Niên, giọng rất nhẹ, những người xung quanh có lẽ đều không nghe thấy. 

Khương Cẩm Niên đứng lệch sang một bước, đáp: “Chuyện hỷ sự ạ?” 

Mẹ kế cười đáp: “Chúc mừng nhé.” Theo sau là một câu nhẹ đến mức khó nghe thấy: “Trong bụng chưa có hàng à.” 

Một cuộc trò chuyện ngắn gọn súc tích khiến Khương Cẩm Niên rơi vào mơ hồ. Mẹ kế còn giới thiệu con gái mình, nói cô ấy tên Đỗ Lan Vi, làm việc ở công ty nọ. Chuyện công việc được bà ta nhấn mạnh mấy lần, có lẽ chỉ là vô thức.

“Đỗ Lan Vy và Khương Cẩm Niên chắc là quen nhau. Hơn nữa, cô Đỗ làm về kỳ hạn, sinh hoạt thường ngày có giao điểm với Khương Cẩm Niên, dì không cần hỏi cô ấy mãi về mấy chuyện này đâu. Ngày đầu năm mới, không nói chuyện công việc, mọi người thư giãn chút đi.”

Anh nhìn về phía bố mình: “Tháng Sáu này, cả nhà đoàn viên, hôn lễ của con và Khương Cẩm Niên tổ chức thế nào còn phải bàn bạc thêm chi tiết. Bố, bố cho bọn con ý kiến nhé?

Tháng sáu, cả nhà đoàn viên. Anh nói. 

Nguyên nhân là vì lúc đó, mẹ của Phó Thừa Lâm cũng đã ra tù. 

Mà bố anh năm đó đã buông tay mặc kệ, cắt đứt quan hệ, hoàn toàn dứt bỏ tình nghĩa… Gặp lại vợ cũ, nói thế nào cũng có chút khó xử. Huống hồ, tám phần mười là Phó Thừa Lâm sẽ mời mẹ tham dự hôn lễ của mình, lúc đó cha và mẹ kế của Phó Thừa Lâm mà ngồi ở đó, cảnh tượng e là không đủ hài hòa. 

Bố đi về phía sau cầu thang. 

Ở đó có một phòng khách nhỏ. Cửa phòng được thiết kế giống như một tủ quần áo, bố anh mở cửa vào phòng, thương lượng với con trai: “Mẹ con năm đó đã đắc tội không ít người. Vì nghĩ cho vợ con, trong đám cưới tốt nhất đừng để bà ấy đến. Bất cứ điều gì bà ấy có thể làm, dì con cũng có thể làm, nhất định sẽ giữ đủ thể diện cho cô Khương.”

Phó Thừa Lâm vừa bước vào phòng, Khương Cẩm Niên đã theo sau.Cô đứng trên tấm thảm, hé một khe cửa, nghe thấy cuộc đối thoại của họ, Khương Cẩm Niên nói: “Vậy bà ấy sẽ buồn lắm nhỉ.” 

Cô chỉ cảm thán một câu. 

Cô hoàn toàn có thể thấu hiểu Phó Thừa Lâm. 

Tuy nhiên bố của Phó Thừa Lâm lại không hiểu. Song ông cũng không ép buộc con trai, từ trước đến nay vẫn theo kiểu nuôi thả. Ông nói: “Hai đứa muốn làm gì thì cứ tự chuẩn bị đi, bố chịu trách nhiệm thông báo cho người thân bạn bè. Ngày 3 tháng 6 năm nay là một ngày tốt, mùng 9 tháng 5 âm lịch, thích hợp cho chuyện cưới gả và cầu phúc, lại còn là thứ bảy, thị trường chứng khoán đóng cửa, thuận tiện cho bạn bè của các con tham dự.”

Phó Thừa Lâm cũng chẳng tra cứu gì thêm, trực tiếp chốt ngày. Khương Cẩm Niên nhớ ra, hình như anh không tin lắm vào phong thủy, cũng không tin ngày lành tháng tốt, đối với anh chọn ngày nào cũng không có gì khác biệt. 

Cổ phiếu ngừng giao dịch dịp Tết âm lịch, nhưng tình hình kinh doanh ngành khách sạn lại cực kỳ sôi động. Trong kỳ nghỉ, không ít người đã về quê hoặc đang du ngoạn sơn thủy, còn Phó Thừa Lâm cả năm mới có dịp rảnh rỗi. Mùng hai Tết, anh dẫn Khương Cẩm Niên ra ngoài tụ tập với bạn bè, mọi người đều chơi rất vui vẻ.

Mùng ba Tết, theo kế hoạch, anh lại đưa Khương Cẩm Niên đến một hòn đảo nhiệt đới ấm áp như mùa hè. Năm ngoái, chuyến du lịch của họ bị buộc phải gián đoạn một lần, lần này Phó Thừa Lâm nói là muốn bù đắp cho cô, còn sắp xếp cho cô đi tàu ngầm để quan sát biển sâu. 

Khương Cẩm Niên hưng phấn không thôi. Cô ngồi xổm trong một góc tàu ngầm, men theo ánh sáng nhìn ngắm thế giới đại dương mới lạ. 

Cô hỏi Phó Thừa Lâm: “Anh có xem “Hai vạn dặm dưới đáy biển” không? Hồi nhỏ em đã mơ ước được ngồi tàu ngầm một lần rồi.” 

Những đàn cá lạ lẫm bơi thành đàn tới, quây thành một vòng xoáy chậm rãi xoay tròn. Khương Cẩm Niên áp tay lên mặt trong lớp kính, càng thêm hào hứng: “Em biết, cách chúng xoay vòng rất phức tạp, có ứng dụng động lực học dòng nước…” Rất nhanh sau đó cô lại có thắc mắc mới: “Loài cá này tên là gì thế anh, có ăn được không?”

Phó Thừa Lâm đáp: “Người khác thì anh không biết, chứ em thì anh chắc chắn là không ăn.”

Khương Cẩm Niên khoe khoang với anh: “Em duy trì cân nặng 49 kg quanh năm đấy.” 

Phó Thừa Lâm ngồi xuống cạnh cô: “Loài cá nhỏ nhất, gầy nhất là dễ bị đánh bắt nhất.” 

Khương Cẩm Niên hiểu ý, đáp lại: “Anh không bắt được em đâu.” 

Phó Thừa Lâm một tay ôm lấy eo cô, siết chặt, tay kia nắm lấy cổ tay cô, ngang nhiên bóp bóp: “Em có thể chạy đi đâu được đây?” Câu hỏi sắc bén ấy ẩn chứa dục vọng chiếm hữu của đàn ông. Khương Cẩm Niên giãy giụa mấy giây, phát hiện mình thật sự không thoát được.

Ngoài cửa kính, biển cả mênh mông rộng lớn vô tận, tàu ngầm vẫn tuân theo lộ trình, thong dong lặn xuống dưới. Đất liền ở tít trên cao, bầu trời bị ngăn cách ở nơi cao hơn nữa, ánh sáng mặt trời dần biến mất, nước biển thoát khỏi màu xanh lam, tối sầm đi nhiều. 

Những đợt sóng cuộn trào lan tỏa trong tầm mắt. 

“Không cần so với vũ trụ, ngay cả so với Trái Đất,” Khương Cẩm Niên bấm vào một chút đầu ngón tay út, ví von: “Loài người cũng đã rất nhỏ bé rồi.” 

Phó Thừa Lâm cùng cô thảo luận về sự biến đổi sinh học trong lịch sử: “Chuồn chuồn kỷ Than Đá của Trái Đất, sải cánh có thể rộng tới 70 cm. Rết khổng lồ dài hơn 2 mét…” 

Khương Cẩm Niên tưởng tượng ra loài rết khổng lồ dài hai ba mét, mất kiên nhẫn ngắt lời anh: “Đừng nói với em về sâu bọ.” 

Cô đề nghị: “Chúng ta có thể nói về khủng long kỷ Tam Điệp. Thời kỳ kỷ Tam Điệp trên Trái Đất cũng đã có động vật có vú rồi.” 

Phó Thừa Lâm chỉ ra ngoài cửa sổ, dẫn dắt cô nhìn ra xa: “Còn có san hô và cá xương cứng nữa. Những sinh vật cổ đại kỷ Tam Điệp.”

Khương Cẩm Niên đột nhiên nảy ra suy nghĩ: ““Anh nhớ rõ thế này, sau này việc giáo dục con cái, em giao hết cho anh trước nhé.”

Phó Thừa Lâm hôn vào tai cô: “Chúng ta sinh mấy đứa hả em?” 

Khương Cẩm Niên cam đoan: “Một hoặc hai đứa, sinh đẻ khoa học, anh hiểu không?”

Anh tự nhận là hiểu sơ sơ. Anh còn đề nghị tối nay bắt đầu chuẩn bị, Khương Cẩm Niên thẳng thừng từ chối, bảo anh ngắm biển nhiều hơn, tĩnh tâm lại, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện sinh con đẻ cái. Bề ngoài thì anh đồng ý, nhưng tối đó vẫn quậy cho ra trò, nửa đêm còn hôn cho Khương Cẩm Niên tỉnh giấc, dỗ dành cô làm thêm một lần nữa. Trong cơn mơ màng, cô có cảm giác như đang hưởng tuần trăng mật, càng thêm trân trọng thời gian bên anh.

Họ đã trồng hai cái cây trên đảo. Nghe nói loài cây này sau khi lớn lên, cành lá sẽ quấn quýt lấy nhau tựa như tình nghĩa vợ chồng, một cách giải thích khá sến súa, tựa như chuyên để lừa gạt các cặp đôi Trung Quốc. Khương Cẩm Niên một mặt lẩm bẩm “tiêu dùng lý trí, đừng mắc lừa”, một mặt lại hớn hở chạy đi trồng cây. 

Cô ước nguyện trước cây non: “Tôi và Phó Thừa Lâm kết hôn xong, cả đời không cãi nhau.” 

“Không khả quan lắm đâu,” Phó Thừa Lâm vạch trần: “Luôn có đủ loại nguyên nhân.” 

Khương Cẩm Niên nhíu mày: “Chưa kết hôn mà anh đã muốn cãi nhau với em rồi à?” 

Phó Thừa Lâm xoa xoa đầu cô: “Cái tính khí nhỏ nhen này ở đâu ra thế.” 

Khương Cẩm Niên phản ứng rất dữ: “Cho dù có cãi nhau em cũng không thua đâu!” Cô ngồi lặng một lát rồi lại nói: “Em có một yêu cầu, anh đừng chiến tranh lạnh với em được không? Em rất ghét bạo lực lạnh.” 

Phó Thừa Lâm đáp: “Anh từng chiến tranh lạnh với em hả?” 

Cô gật đầu. 

Phó Thừa Lâm hoàn toàn không có ấn tượng gì. Khi ấy, mặt trời lặn xuống, hoàng hôn vàng óng trải trên mặt biển bao la, trong gió phảng phất hương hoa chanh và tiếng sóng vỗ xa xa. Anh ngả lưng xuống thảm cỏ mềm, Khương Cẩm Niên tự giác nằm trong lòng anh. Hương thơm cô mang theo dường như còn nồng nàn hơn cả mùi hoa xung quanh.


Hết chương 75

* Dông dài: Chương này 11 trang word, mình ngồi tập trung hết cỡ từ 10h tối đến gần 1h30 sáng mới xong. Thật ra cũng tính để sang hôm sau mà check raw thấy chương sau hình như còn dài hơn, chưa kể còn hơn chục chương mà tận 80 trang word, rén quá phải cố nốt cho kịp. Đã có con cá phải trả gió cho sự lười mà thích đặt deadline cho bản thân rồi đây ạ =)))

Bình luận về bài viết này