[Tai tiếng] Chương 78

Chương 78: Bị lừa

Chuyển ngữ: @motquadao


Sắc mặt Lâm Sơ Dao hơi tái, khẽ gật đầu: “Cảm ơn dì.”

“Khách sáo gì chứ.” Bác gái cười với cô, cùng cô đi ra ngoài sân bay, “Cháu đến đây thăm người thân hay đi du lịch vậy?”

“Bạn cháu làm việc ở đây, nên cũng coi như là du lịch ạ.” Lâm Sơ Dao nhìn vali của mình, đưa tay ra, “Bác ơi, để cháu làm đi ạ.”

Bác gái nói: “Không sao, bác thấy sắc mặt cháu không tốt lắm, có một đoạn đường này thôi mà, để bác giúp cháu.”

Lâm Sơ Dao cảm động: “Bác tốt bụng quá.”

“Ôi dào, con gái bác cũng tầm tuổi cháu, thấy cháu bác lại nhớ đến nó.”

Ra khỏi sân bay, bác gái lấy chiếc điện thoại cũ ra xem rồi nói với Lâm Sơ Dao: “Cô bé, điện thoại của bác hình như hết tiền bị khóa rồi, cháu cho bác mượn điện thoại gọi cho con gái một cuộc để báo cho nó biết là bác đã đến nơi an toàn nhé.”

“Tất nhiên rồi ạ.” Lâm Sơ Dao lấy điện thoại ra khỏi túi, mở khóa rồi đưa cho bà, “Bác dùng đi ạ.”

Bác gái “haizz” một tiếng nhận lấy, đứng bên cạnh bấm số.

Lâm Sơ Dao đứng chờ, bụng đau, chiếc túi đeo vai cũng nặng, cô nàng bèn đặt nó lên vali.

Không biết có phải tín hiệu ngoài sân bay không tốt không, bác gái “alo” mấy tiếng, có vẻ như nghe không rõ, cứ đi thẳng về phía trước.

Ban đầu Lâm Sơ Dao không để ý, cho đến khi thấy bác gái kia sắp đi đến phía đối diện đường, cô bước lên hai bước: “Bác ơi…”

Cô ấy vừa cất lời, bác gái năm sáu mươi tuổi kia đột nhiên đi như bay, bắt đầu chạy như điên về phía trước.

Lâm Sơ Dao sững sờ hai giây, cuối cùng cũng phản ứng kịp, vội vàng đuổi theo.

Nhưng cô nàng vừa chạy được vài bước, lại nhớ ra vali và túi xách của mình vẫn còn ở chỗ cũ, quay đầu lại định quay lại lấy thì bỗng một người đàn ông từ bên cạnh lao ra, ôm lấy đồ đạc của cô nàng rồi chạy mất.

Giống như Minh Xu đã nói, Lâm Sơ Dao từ khi sinh ra đã thuận buồm xuôi gió, ăn ngon mặc đẹp, chưa từng gặp phải trở ngại nào, xung quanh toàn là người tốt, dù cô ấy vẫn có tâm lý đề phòng nhưng vẫn chẳng đáng là bao.

Lâm Sơ Dao bàng hoàng nhìn xung quanh, đầu óc trống rỗng, nhất thời không biết nên đuổi theo ai trước.

Năm phút sau, cô ấy cuối cùng cũng nhận ra rằng mình đã bị lừa.

Lâm Sơ Dao ngồi sụp xuống, cơn đau quặn ở bụng dưới khiến cô càng thêm yếu đuối, không kìm được bật khóc nức nở.

Ít nhất… cũng phải để lại cho cô một miếng băng vệ sinh chứ.

Đúng lúc này, một giọng nam từ phía sau vang lên: “Lâm Sơ Dao?”

Lâm Sơ Dao nước mắt giàn giụa quay đầu lại, mất một lúc mới nhận ra người trước mặt, khẽ thì thào: “Anh Kế Quang…”

*

Văn Đàn đã đảo lộn ngày đêm trong sa mạc mấy ngày. Ngày nào cũng quay cảnh đánh nhau, toàn thân đầy thương tích.

Mỗi khi trời sáng quay về đoàn, nhìn thấy khu trại của đoàn địa chất ở phía xa, cô lại nhớ đến bạn trai, đồng thời cũng có chút hối hận.

Sớm biết có cơ hội sờ cơ bụng ngon như vậy, thì cô cô đã đợi quay xong mấy hôm nữa rồi sờ một thể cho thỏa thích.

Bây giờ thì hay rồi, cuộc sống chẳng còn gì để mà mong đợi.

Sáng ngày thứ tư, Văn Đàn vừa xuống xe đã thấy có thêm mấy chiếc xe tiếp tế ở bên cạnh.

Cô quay đầu hỏi Văn Văn: “Chẳng phải đồ tiếp tế của đoàn phim mới được đưa đến hai ngày trước sao?”

Văn Văn cũng nói: “Đúng nhỉ, lẽ nào có người đến thăm đoàn phim chăng? Để em đi hỏi xem!”

Nhờ có Mạnh Trần An, Văn Đàn bây giờ nghe thấy cụm từ “thăm đoàn phim” là có chút PTSD (hội chứng rối loạn căng thẳng hậu chấn thương).

Văn Đàn vừa vén lều lên đã cảm thấy có người lao đến ôm lấy cô, ngay sau đó là tiếng khóc nức nở của Lâm Sơ Dao: “Đàn Đàn, cuối cùng tớ cũng gặp được cậu rồi!”

Văn Đàn sững sờ, trong khoảnh khắc cô còn tưởng mình đang mơ.

Cô lùi lại, nhìn người trước mặt, vừa kinh ngạc vừa bất ngờ: “Sao cậu lại đến đây?”

Lâm Sơ Dao chu môi, tủi thân không thể tả: “Tớ muốn đến chơi với cậu.”

Văn Đàn đang định nói gì đó thì thấy có người đi đến sau lưng Lâm Sơ Dao.

Cô cất lời chào: “Chị Thu.”

Từ Thu cười gật đầu với cô: “An ủi cô bé này đi, con bé bị lừa ở sân bay, mất hết đồ rồi.”

Sau đó, chị ra khỏi lều, nhường lại không gian và thời gian cho họ.

Văn Đàn mở to mắt nhìn Lâm Sơ Dao: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Lâm Sơ Dao vùi đầu vào vai cô, nức nở hai tiếng: “Nước sôi nóng quá tớ không dám uống, còn lòng người lạnh quá, đáng ra tớ không nên chạm vào.”

Văn Đàn: “…”

Cô đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Sơ Dao: “Thôi được rồi, không sao đâu. Cậu đã báo cảnh sát chưa?”

Lâm Sơ Dao rời khỏi vòng tay cô, trên gương mặt vẫn còn vương nước mắt: “Tớ báo rồi, nhưng cảnh sát nói, bọn đó là lừa đảo chuyên nghiệp, không chắc có thể tìm thấy. Nhưng tớ đã mượn điện thoại của anh Kế Quang báo mất thẻ căn cước và cũng đã khóa tất cả các thẻ ngân hàng rồi.”

Văn Đàn còn thấy khó tin hơn cả chuyện cô nàng bị lừa: “Anh Kế Quang…?”

Lâm Sơ Dao khóc đến thở không nổi, nhất thời cũng không để ý, gật đầu bảo: “Đúng vậy, tớ chưa nói với cậu nhỉ, anh ấy là bạn thân của anh họ tớ, tớ đã gặp anh ấy mấy lần rồi. Nhưng trên đường đến đây tớ mới biết, anh ấy chính là sếp của công ty cậu.”

Văn Đàn im lặng hai giây, cũng không nghĩ nhiều, có lẽ là người có tiền thì đều quen nhau cả thôi.

Cô kéo Lâm Sơ Dao ngồi xuống, lau nước mắt cho cô ấy: “Đáng lẽ cậu nên nói trước với tớ một tiếng, may mà gặp được họ, nếu không thì phải làm sao.”

Lâm Sơ Dao mím môi gật đầu.

Văn Đàn ngừng một lát rồi nói: “Đây cũng không phải cuối tuần, cậu chạy ra đây thì việc học hành tính sao?”

“À cái này đơn giản.” Lâm Sơ Dao tự hào, “May mà tớ đã nhờ người học hộ trước khi lên máy bay rồi, tớ bảo cô ấy đeo khẩu trang lúc điểm danh, nói là bị cảm không khỏe, sẽ không bị phát hiện đâu.”

Ngoài anh họ ra thì chẳng có giáo viên nào lại đích thân điểm danh cô nàng trong giờ học đâu.

Văn Đàn vừa định nói với cô ấy rằng Minh Trạc cũng ở đây, bị phát hiện liệu có ảnh hưởng không, thì Văn Văn đi vào: “Chị Văn Đàn, em hỏi rồi, là tổng giám đốc Chu và chị Thu đến thăm đoàn phim… Ơ?”

Văn Văn đã từng gặp Lâm Sơ Dao, trước đây cô ấy từng đến thăm Văn Đàn.

Từ Thu đến thăm đoàn phim thì bình thường, Văn Đàn không hiểu tại sao một người khó tính như Chu Kế Quang cũng đến.

Khi Văn Đàn và Lâm Sơ Dao ra ngoài, thấy Lưu Triết đang nói chuyện với Chu Kế Quang.

Từ Thu không biết từ đâu đến, giải thích với cô: “Bộ phim này Hoàn Vũ cũng có đầu tư, tổng giám đốc Chu đến xem tiến độ.”

Văn Đàn đã hiểu, khẽ gật đầu.

Chu Kế Quang thực sự rất giỏi, cũng có tầm nhìn đầu tư, nghe nói ban đầu chính anh đã ký hợp đồng với Mạnh Trần An, người mà không ai xem trọng, dốc tài nguyên, nâng đỡ Mạnh Trần An đến vị trí hiện tại.

Bộ phim này, mặc dù Hoàn Vũ có đầu tư, nhưng không phải là nhà tài trợ lớn nhất, ban đầu đã thỏa thuận sẽ không can thiệp vào việc chọn diễn viên.

Vì vậy, khi Từ Thu đàm phán vai nữ chính cho Văn Đàn, Lưu Triết cũng làm việc công tư phân minh, chỉ khi Văn Đàn đáp ứng đủ mọi điều kiện thì mới đồng ý.

Chu Kế Quang và Lưu Triết còn phải nói chuyện một lúc, Văn Đàn bèn dẫn Lâm Sơ Dao đi dạo xung quanh.

Ánh mắt Lâm Sơ Dao nhiều lần dừng lại ở một nơi, cô ấy ôm lấy cánh tay của Văn Đàn, không kìm được khẽ nói: “Đàn Đàn, cậu có cảm thấy không, thực ra anh Kế Quang khá đẹp trai nhỉ.”

Văn Đàn: “?”

———

Hết chương 78

Bình luận về bài viết này