Chương 73: Đào mỏ

Chuyển ngữ: @motquadao
Văn Đàn rời khỏi khu vực đoàn làm phim, đi xuống khu vực ốc đảo phía dưới.
Nước hồ không còn màu xanh ngọc trong vắt như ban ngày, lúc này trời lặng gió, mặt hồ cũng phẳng lặng.
Cô tìm một chỗ ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn trời. Trên bầu trời chỉ lác đác vài ngôi sao, đúng là không đẹp như hôm mới tới.
Dạo này thời tiết ngày càng lạnh hơn. Tuy ban ngày trong sa mạc tia cực tím mạnh, nhưng ban đêm thì nhiệt độ giảm mạnh.
Dựa theo tiến độ hiện tại, có lẽ đoàn làm phim sẽ đóng máy đúng như kế hoạch ban đầu.
Hai tay Văn Đàn ôm gối, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau, cô nghe thấy có tiếng bước chân từ phía sau vang lên: “Sao chị lại ngồi một mình ở đây vậy?”
Văn Đàn quay đầu lại, thì ra là nam diễn viên đóng chung với cô, cậu ta mới vào đoàn vài hôm trước.
Cô thu tầm mắt lại, đáp: “Trong lều hơi bí, ở đây không khí trong lành hơn.”
Cậu ta ngồi xuống bên cạnh cô: “Đây là lần đầu tiên chị đóng phim ở sa mạc hả? Ở đây chính là vậy đấy, ở lâu vẫn thấy không quen.”
Văn Đàn hỏi: “Cậu từng tới đây rồi à?”
“Vâng, nhưng mà từ lâu lắm rồi. Hồi đó được nghỉ nên em đi chơi quanh đây với gia đình. Vừa hay có đoàn làm phim cần diễn viên quần chúng, thế là em được gọi.”
Anh ta cảm thán, tiếp tục nói: “Từ đó em đam mê diễn xuất, đăng ký vào chuyên ngành biểu diễn. Nhưng vào nghề rồi mới thấy khó quá, người thì đông mà cơ hội thì ít.”
Văn Đàn cười nhẹ: “Cậu mới tốt nghiệp thôi mà, sau này vẫn còn nhiều cơ hội.”
Cậu ta nhìn về phía xa xăm: “Không đâu, quay xong bộ phim này em sẽ giải nghệ rồi đi du học.”
Văn Đàn hơi sững người: “Hả?”
“Em có bạn gái, bọn em yêu nhau từ cấp ba, chúng em sẽ cùng nhau đi du học. Trước kia còn nghĩ cứ liều đi, còn trẻ mà. Nhưng giờ mới biết, thế giới rộng lớn đến thế, không phải chuyện gì cũng theo được ý mình.”
Văn Đàn khẽ gật đầu: “Cũng tốt, làm gì cũng được, miễn là bản thân không thấy hối hận là được.”
“Thật ra em chỉ muốn ra đây hít thở một chút thôi. Cảm ơn chị đã nghe em nói nhiều như vậy.”
Cậu ta tiếp tục: “Em thấy chị rất lợi hại. Sau này chị chắc chắn sẽ trở thành Ảnh hậu. Đợi đến khi chị cầm giải thưởng trong tay, lúc đó có ai lục lại bộ phim này, biết đâu em cũng được thơm lây, tên tuổi được nhiều người biết đến.”
Văn Đàn cười: “Mong lời cậu nói thành sự thật.”
Một lúc sau, cậu ta đứng dậy: “Em đi trước nhé, còn chưa học thuộc lời thoại ngày mai nữa. Chị cũng nên về sớm đi.”
“Ừ, tôi ngồi thêm chút rồi về.”
Cậu ta rời đi, xung quanh lại trở về yên tĩnh.
Ánh mắt Văn Đàn vô định nhìn mặt hồ, có chút thất thần.
Rời khỏi giới giải trí thật ra còn cần nhiều dũng khí hơn là tiếp tục kiên trì bước tiếp.
Lúc trước Chu Kế Quang bảo cô chọn giữa Minh Trạc và ký hợp đồng với Hoàn Vũ, cô cũng không đắn đo nhiều mà chọn ký hợp đồng.
Nếu là bây giờ, e rằng cô vẫn sẽ không thể đưa ra lựa chọn khác.
Gió nhẹ thoảng qua bên tai, có người ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô tưởng nam diễn viên vừa rồi quên đồ gì nên quay đầu lại định hỏi, ai ngờ lại thấy Minh Trạc đang ngồi đó.
Văn Đàn ngẩn ra, há hốc miệng: “Thầy Minh.”
Minh Trạc nhìn thẳng vào mắt cô: “Tâm trạng không tốt à?”
Văn Đàn lại nhìn về phía trước, bàn tay buông thõng vô thức ngắt cọng cỏ dưới đất: “Không ạ, em ngồi đây hóng gió chút thôi, cũng đang chuẩn bị về… ”
“Là em không thích ăn trái cây hay là những loại quả Trần Ngôn Chu đưa hôm nay không có quả em thích?”
Văn Đàn cụp mắt: “Vâng, em không thích. Thầy Minh không biết đâu, emlà người có rất nhiều tật xấu, rất kén chọn, còn nói nhiều, lại kiểu cách, phiền phức, nói chung là khiến người ta ghét vô cùng.”
Minh Trạc nhìn cô: “Em là tiên nữ cơ mà.”
“…”
Khóe môi Minh Trạc khẽ cong lên, mắt hướng ra hồ: “Vậy em thích gì?”
Văn Đàn nhất thời chưa hiểu: “Dạ?”
Minh Trạc đáp: “Em không thích mấy thứ đó, vậy em thích gì?”
Văn Đàn im lặng vài giây, quyết định để lại cho anh ấn tượng mình là một cô gái đào mỏ thực dụng: “Em thích tiền. Ước mơ từ nhỏ của em là lấy được một người đàn ông giàu có, càng lớn tuổi càng tốt. Đợi đến khi ông ta qua đời là em có thể thừa kế toàn bộ tài sản.”
“Theo luật thừa kế, hàng thừa kế thứ nhất là vợ/chồng, con cái, cha mẹ. Nếu em muốn thừa kế toàn bộ tài sản, đối phương phải không có cha mẹ, không có con cái.”
Minh Trạc tiếp lời đầy tiếc nuối, “Khó tìm đấy.”
Văn Đàn: “…”
Cô lúng túng đáp: “Thì em… từ từ tìm, kiểu gì cũng có, có công mài sắt có ngày nên kim.”
Một lúc sau, Minh Trạc lại lên tiếng: “Không cần già quá có được không?”
Văn Đàn hơi cứng người, cô nghe thấy anh nói tiếp, “Biết đâu xảy ra tai nạn ngoài ý muốn …”
Cơ thể Văn Đàn phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, cô lập tức quay sang bịt miệng anh, nhíu mày: “Anh đừng có nói gở!”
Minh Trạc nhìn cô, đôi mắt đen trầm tĩnh.
Ngón tay Văn Đàn hơi giật giật, chậm rãi thu về.
Cô ho nhẹ một tiếng: “Ý em là, dù gì cũng quen biết, thầy Minh đừng rủa… chồng tương lai của em như thế.”
Văn Đàn vội vàng đứng lên phủi phủi quần: “Em về trước đây, thầy Minh cũng về sớm nhé.”
Cô vừa xoay người định đi, cánh tay đã bị ai đó nắm lấy.
Cây cỏ xung quanh lay động trong gió đêm, giọng Minh Trạc vang lên có chút bất đắc dĩ: “Em thật sự rất biết cách làm anh đau đầu đấy.”
Văn Đàn khẽ mím môi, một lúc lâu sau mới nói: “Em xin lỗi.”
Cô không có ý đùa giỡn tình cảm của anh, chỉ là cô không biết phải làm sao mới không làm anh tổn thương.
Minh Trạc xoay vai cô lại, cất giọng trầm ấm: “Anh không biết phải cân bằng sự nghiệp của em và mối quan hệ của chúng ta thế nào, anh muốn chờ thêm một chút, biết đâu sẽ có cách giải quyết tốt hơn.”
Văn Đàn nhìn anh, đôi mắt cô đỏ hoe, sống mũi cay xè.
Minh Trạc cụp mắt, nhìn cô: “Nhưng có vẻ là em không muốn cho anh cơ hội đó.”
Văn Đàn lập tức quay đầu, nước mắt trào ra. Cô nghẹn ngào: “Lúc đó Chu tổng bảo em đưa ra lựa chọn, em đã chọn ký với Hoàn Vũ mà không chọn anh. Thầy Minh, em không xứng… Em xin lỗi. Em đúng là một đứa ích kỷ, vì nổi tiếng mà không từ thủ đoạn, có thể…”
Minh Trạc ôm cô vào lòng: “Văn Đàn, lựa chọn của em không sai. Bất cứ lúc nào, em cũng không cần vì bất kỳ ai mà từ bỏ con đường mình muốn đi.”
Văn Đàn nhắm mắt lại, bả vai run lên càng lúc càng mạnh.
Minh Trạc buông cô ra, dùng tay lau nước mắt trên mặt cô: “Sa mạc vốn đã thiếu nước, em tiết kiệm chút đi.”
Văn Đàn bị anh chọc cười, thấy bản thân mình khóc thật là yếu đuối.
Cô nghiêng người, dùng tay áo lau mặt: “Con người vốn dĩ cần khóc thường xuyên, rất tốt cho mắt.”
“Vậy à.”
Văn Đàn mếu máo đáp: “Có cơ sở khoa học mà.”
“Để anh xem xem.”
Văn Đàn tưởng anh định lấy điện thoại ra tra cứu. Cô vừa ngẩng đầu định nói thì bất ngờ chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.
Mắt cô vẫn ướt đẫm nước mắt, lông mi còn vương giọt lệ.
Trong nháy mắt, nhịp tim cô tăng tốc không phanh, đầu óc cũng trở nên mơ hồ.
Cô vội quay đi, định đánh trống lảng: “Em phải về …”
Chưa kịp dứt lời, Minh Trạc đã cúi đầu hôn cô.
———
Hết chương 73
