[Quay về] Chương 33

Chương 33: Chữa đúng bệnh

Chuyển ngữ: @motquadao


Tối đó mấy người cùng tụ tập ăn tối, Cố Nguyên nắm tay Kim Chiêu thong dong tới muộn, vừa bước vào đã bị cả đám nhìn chằm chằm trêu chọc.

Ánh mắt Phương Đường mang theo ý cười xấu xa là người lên tiếng đầu tiên: “Chúc mừng anh Nguyên nha, chúc mừng chúc mừng~”

“Ờ.” Cố Nguyên lạnh nhạt đáp lại một tiếng rồi ngạo kiều ngồi xuống.

“Sao nào ~” Hàn Sơn nhướng mày ngả ngớn.

“Đúng là nhờ phúc của các cậu cả.” Giọng Cố Nguyên có chút không vui.

“Gì đó?” Kim Chiêu đánh nhẹ anh một cái, hàm ý chê cực mạnh cái kiểu nói chuyện kỳ cục của anh.

“Anh sai rồi.” Cố Nguyên ngoan ngoãn chịu thua.

Hoa Lạc Âm ngồi bên cạnh hóng chuyện: “Anh Nguyên cũng có hôm nay ha ha ha!”

Cố Nguyên trừng mắt nhìn người đối diện, sau đó đưa thực đơn cho Kim Chiêu: “Em muốn ăn gì?”

“Anh biết mà.” Kim Chiêu lười nhìn thực đơn.

Lúc này điện thoại Kim Chiêu reo lên, cô nhìn màn hình xem xét rồi bảo: “Đừng nói gì nhé, mẹ tớ gọi.”

Mọi người lập tức im lặng, Cố Nguyên cúi đầu lặng lẽ dùng bút chì đính trên menu đánh dấu món ăn.

“Alo, mẹ ạ.”

“Con đang ăn tối bên ngoài.”

“Chỉ có mỗi Phương Đường thôi mà, con có bạn nào khác đâu.”

“Hoa Lạc Âm học đại học rồi ạ.”

“Không có gì đặc biệt đâu ạ, con ăn đồ Hoài Dương (*) thôi.”

(*) Ẩm thực Hoài Dương hay Giang Hoài là một trong Tứ đại truyền thống trong ẩm thực Trung Quốc. Nó bắt nguồn từ phong cách nấu ăn bản địa của khu vực xung quanh hạ lưu sông Hoài và Dương Tử và tập trung vào các thành phố Hoài An, Dương Châu và Trấn Giang ở tỉnh Giang Tô.

“Vâng, vậy con ăn đây… Dạ, tạm biệt mẹ.”

Cúp máy xong, Kim Chiêu thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu định không nói với mẹ à?” Phương Đường tinh ý hỏi.

Hoa Lạc Âm liếc xéo: “Cậu ngốc à, nói ra thì Kim Chiêu phải chuyển trường ngay lập tức đấy.”

“Giờ tớ chưa muốn nói, đợi thi đại học xong rồi tính, để tớ yên ổn học mấy tháng cuối đã.” Kim Chiêu có phần sợ sệt, rúc vào người Cố Nguyên.

Cố Nguyên thuận tay ôm lấy cô: “Ừ, không cần nói vội đâu, em cứ chuyên tâm học hành trước đã, đừng để mọi chuyện phức tạp hơn.”

“Chơi chắc vào, đừng liều.” Hàn Sơn vừa nói vừa rót nước ép dưa hấu cho từng người.

“Không liều. Còn các cậu ấy, bệnh tình cũng coi như hết rồi đó.” Cố Nguyên xoa đầu Kim Chiêu, dịu dàng hôn nhẹ lên tóc cô. “Từ nay em lo học hành cho tử tế, đừng nghĩ linh tinh nữa.”

Phương Đường đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, mắt sáng lên: “Chiêu Chiêu, sao cậu không gọi em trai cậu đến ăn cùng mọi người luôn?”

“Hở? Cậu gặp em trai cậu ấy rồi hả?” Hoa Lạc Âm hứng thú hỏi: “Đẹp trai không?”

“Siêu đẹp trai luôn, cười phát thấy vibe trai hư liền, nhìn là thấy dính.” Phương Đường hào hứng kể.

Nghĩ tới em trai mình, Kim Chiêu mỉm cười: “Nó nhiều bạn lắm, có vòng bạn bè riêng, chẳng thích đi chơi với chị đâu.”

Thấy cô cười dịu dàng đến vậy, trong lòng Cố Nguyên lập tức thấy hơi chua, quay sang nhéo má cô một cái.

“Anh Nguyên ghen rồi kìa ha ha ha.” Hoa Lạc Âm khoái chí cười trên nỗi đau của người khác.

“Anh hâm mộ thằng bé được cùng em trưởng thành…” Cố Nguyên nói giọng chua lè.

Phương Đường đột ngột cắt ngang: “Cho tớ mượn em trai cậu xài chút.”

“Hả?” Kim Chiêu ngạc nhiên nhìn cô ấy, chờ câu tiếp theo.

“Kiểu như… giả làm bạn trai tớ để cho anh tớ thấy.” Phương Đường nháy mắt, trong đầu toàn mưu kế xấu xa.

“Cậu đừng để mọi chuyện vượt tầm kiểm soát…” Hoa Lạc Âm méo mặt.

“Vượt thì vượt, cùng lắm thì bị đánh một trận, ê mông nhưng sướng tâm hồn… Miễn là làm cho ảnh thấy khó chịu.” Phương Đường thản nhiên cười toe.

“…” Mọi người cạn lời.

“Cậu thật sự thích Phương Cảnh đến vậy à?” Kim Chiêu cẩn thận hỏi, sợ nói gì không đúng làm nhỏ bùng nổ.

“Cậu không thật sự thích anh Nguyên chắc?” Phương Đường hỏi ngược lại.

“Ảnh là giấc mơ từ nhỏ của tớ đó.”

“Thử nghĩ lại xem, có khi nào cậu nhầm lẫn giữa tình thân với tình yêu không?” Cố Nguyên hỏi.

Phương Đường phản bác ngay: “Tôi đâu có muốn kiểu tình cảm giữa anh trai với em gái, tôi muốn kiểu tình cảm giữa nam nữ rõ ràng cơ.”

“Cậu chỉ muốn chứng minh thôi, tớ hiểu mà. Để tớ nói với Kim Húc thử xem.” Cùng là con gái nên Kim Chiêu rất hiểu cảm giác này, lập tức gật đầu ủng hộ.

“Cậu đúng là tiểu tiên nữ.” Phương Đường mím môi cười đắc ý.

“Em còn hùa theo cô ấy làm trò này nữa.” Cố Nguyên nhéo má Kim Chiêu.

Hết chương 33

Chương trước | Mục lục | Chương sau

Bình luận về bài viết này