Chương 30: Mơ mơ hồ hồ
Chuyển ngữ: @motquadao
Tối thứ Sáu, Hàn Sơn đột ngột lên tiếng hủy bỏ kế hoạch ban đầu trong “Nhóm hỗ trợ tình yêu cho anh Nguyên”. Cậu ấy sợ tiểu tiên nữ không tự xoay xở được nên quyết định huy động sức mạnh tập thể để lùa anh Nguyên vào tròng.
Hàn Sơn: Các đồng chí, đừng để Kim Chiêu một mình tác nghiệp… Trông no hope lắm.
Kim Chiêu: Mình cũng hơi lo thật…
Phương Đường: Ý cậu là sao?
Hàn Sơn: Mọi người quên à? Chủ nhật này là sinh nhật lão đại đấy~
Hoa Lạc Âm: Các cậu muốn quẩy à? Nếu có kế hoạch này thì tính thêm tôi vào nhé, tôi bắt tàu cao tốc về luôn!
Hàn Sơn: Chiều thứ Bảy tuần này chúng ta dụ anh Nguyên ra ngoài chơi, sau đó âm thầm triển khai kế hoạch. Một đêm xuân nóng bỏng, coi như mừng sinh nhật sớm luôn~
Kim Chiêu: Ổn đó.
Hoa Lạc Âm: Tôi mua vé tàu cao tốc luôn đây.
Phương Đường: OK! Đến lúc đó thì tùy cơ ứng biến nhé~ nhân lúc hỗn loạn mà hạ thuốc luôn!
Chiều thứ Bảy, Hàn Sơn lái xe đón từng người, cố ý chọn một trung tâm thương mại gần nhà Cố Nguyên để dễ bề hành động, mà Cố Nguyên chẳng mảy may nghi ngờ gì.
Trên bàn lẩu ở Haidilao, Hàn Sơn bội phục nhìn Kim Chiêu đang gắp thịt một cách hăng say: “Cậu đúng là đại cao thủ ăn thịt, bọn mình chịu thua luôn…”
“Ừ, mình mê thịt lắm.” Kim Chiêu mở to đôi mắt phượng trong veo đáp lại.
“Thế mà người vẫn mảnh mai vậy? Nhìn cái eo nhỏ kìa, quá là sexy~” Hoa Lạc Âm ngồi một bên cười xấu xa, đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới.
Sexy à… Cố Nguyên nghe thấy từ này, ý vị thâm trường khẽ cong môi, rồi lại gắp thịt bỏ vào bát Kim Chiêu.
“Mặt mình béo mà…” Kim Chiêu nhàn rỗi tự bóp má mình.
Mặt béo á? Cố Nguyên kín đáo liếc xuống vòng một đầy đặn của cô.
“Này này này, làm gì đó!” Phương Đường lập tức bắt quả tang ánh mắt Cố Nguyên, trừng mắt hỏi. “Anh nhìn gì đấy?”
Kim Chiêu quở trách liếc người yêu mình một cái rồi xấu hổ cúi đầu tiếp tục ăn.
“Chiêu Chiêu, anh Nguyên cứ trầm trầm như thế mà cậu cũng chịu nổi à?” Hoa Lạc Âm nhiều chuyện nhìn Kim Chiêu
“Ừm, anh ấy đâu có vậy đâu…” Kim Chiêu lúng túng đáp, chẳng biết miêu tả sao, trong đầu cứ lởn vởn mấy hình ảnh cấm trẻ em.
“Không trầm thì là cợt nhả hả?” Hàn Sơn cười gian. Gương mặt đỏ bừng của Kim Chiêu càng khẳng định thêm độ cợt nhả của anh Nguyên, “Tôi nói rồi, anh Nguyên ngoài lạnh trong nóng, quyến rũ chết người, chỉ là hay giả vờ ra vẻ thôi.”
“Chuẩn luôn, lúc nào cũng làm màu ngầu ngầu…”
Cố Nguyên không để tâm đến mấy lời trêu chọc, chỉ chăm chú nhìn Kim Chiêu, muốn xem cô đang nghĩ gì, ánh mắt càng lúc càng sâu.
“Thôi đừng trêu ảnh nữa mà!” Kim Chiêu chu môi, hờn dỗi.
“Cưng chiều bạn trai quá ha ha ha~” Hoa Lạc Âm nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, cười không dứt.
Cố Nguyên chống cằm, nhìn cô bé nhà mình giả vờ tức giận, gương mặt trong trẻo, ánh mắt long lanh, đáng yêu đến mức khiến anh động lòng không thôi.
Ăn xong, cả nhóm kéo nhau đi karaoke. Hàn Sơn cố tình chọn quán rất gần nhà Cố Nguyên.
Trong lúc mọi người hát hò, Kim Chiêu chăm chú nhìn ly rượu trong suốt lấp lánh trên tay anh, nhao nhao muốn thử.
“Em còn không rõ tửu lượng của mình sao?” Cố Nguyên tựa lưng vào ghế sofa, mắt đào hoa khẽ cong lên cười.
“Không biết, em chỉ thử một ngụm thôi mà.” Kim Chiêu dùng ánh mắt nũng nịu, nhẹ nhàng nài nỉ.
“Thử thôi à?” Cố Nguyên nói xong, nhấp một ngụm rượu, rồi vươn người, tay giữ lấy cổ cô, hôn xuống đôi môi hồng chúm chím.
Vị rượu dịu nhẹ theo đầu lưỡi anh truyền qua miệng cô, để cô nếm thử chút ít, phần còn lại anh đều nuốt hết.
“Chỉ có chút xíu thôi mà đã say rồi à?” Cố Nguyên nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, đáng yêu không chịu nổi.
“Là do nụ hôn của anh mà…” Kim Chiêu che mặt, thấy tim đập rộn ràng, anh còn khiến cô say hơn cả rượu.
“Trời ơi, tôi vừa thấy gì thế này?” Hàn Sơn cầm micro cười hề hề quay đầu lại.
Cố Nguyên nhướng mày, cầm ly rượu, đi tới góc khuất của phòng ngồi xuống, ánh mắt lười biếng, giơ đùi lên ra hiệu cho Kim Chiêu lại gần.
Ở chỗ công cộng, Kim Chiêu hơi ngại, lấy tay sờ mũi rồi từ từ nhích lại, ngồi lên đùi anh, ngoan ngoãn tựa vào lòng.
Khi ba người kia quẩy nhiệt tình xong xuôi, Phương Đường nhìn hai người đang ôm nhau ở góc phòng thì cười xấu xa, ồn ào: “Không thể để hai con người kia cứ âm thầm tình tứ như thế được, anh Nguyên mau hát một bài đi nào!”
“Đúng đó, hát đi hát đi~” Hàn Sơn tiếp lời.
Cố Nguyên cúi đầu, trong đôi mắt đen sâu thẳm chỉ toàn là hình dáng của cô bé nhà mình: “Em nghe kỹ nhé.”
“Hay quá!” Hàn Sơn vừa chuyển bài vừa trêu chọc, “Nghe cái là biết ngay là hát cho tiểu tiên nữ mà~”
“Ai có thể hiểu rõ hơn anh, sự dịu dàng của em tựa như chiếc lông vũ, những bí mật trong lòng anh, chỉ có em mới có thể nghe thấy…” Cố Nguyên hát, đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình.
Anh đặt tay Kim Chiêu lên ngực mình — chỉ có em mới có thể nghe thấy.
Giọng Cố Nguyên trầm thấp, hơi khàn, mang chút phong trần, nhưng ẩn sâu là sự dịu dàng sâu kín. Cô nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch qua lòng bàn tay, như đang gõ thẳng vào tim cô.
Mình yêu anh ấy quá mất rồi… Kim Chiêu thầm nghĩ, lòng đầy vui sướng không cách nào diễn tả. Muốn ôm, muốn hôn anh, không buông nữa.
“Khụ khụ…” Hàn Sơn ho vài tiếng ra hiệu. Phương Đường lập tức hiểu ý.
Trong lúc Cố Nguyên đang say mê hát, Phương Đường giả vờ rót rượu, lén quay lưng lại và thả viên thuốc vào ly của anh, sau đó bình thản rót đầy ly rồi quay lại chỗ ngồi.
Ngoài Cố Nguyên ra, những người còn lại đều cười thầm mãn nguyện, chỉ chờ cá cắn câu.
Quả nhiên, Cố Nguyên hát xong liền uống cạn ly rượu. Ngụm cuối cùng còn tiện đút cho Kim Chiêu bằng một nụ hôn.
“Ưm…” Kim Chiêu hơi do dự, nhưng khi bắt gặp ánh mắt mong chờ của mọi người, cô đành thỏa hiệp. Uống một chút… chắc không sao đâu nhỉ?
“Thôi được rồi được rồi, tôi buồn ngủ quá, giải tấn ai về nhà nấy thôi~” Hoa Lạc Âm thấy anh đã uống thuốc thì vội vàng dàn xếp để đưa anh về nơi cần về.
Phương Đường tranh thủ phụ họa: “Được được, thế thì về thôi nào.”
“Hả?” Cố Nguyên khó hiểu. Đây không phải phong cách bình thường của mấy người này, sao nay lại đòi về sớm vậy?
Hàn Sơn vội liếc mắt ra hiệu cho Kim Chiêu.
Cô lập tức nắm tay anh, dịu dàng nói: “Em mệt lắm, dạo này ngủ không ngon… Mình về nha?”
“Được, đi thôi.” Cố Nguyên lập tức đứng dậy.
Hoa Lạc Âm – Phương Đường – Hàn Sơn: Vãi nồi…
Hôm nay Hàn Sơn không uống giọt nào, mục tiêu là giữ tỉnh táo mà đưa Cố Nguyên về nhà an toàn. Cậu phóng xe như bay, tranh thủ từng giây.
Cuối cùng, dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của ba “kẻ đồng lõa”, Cố Nguyên và Kim Chiêu về đến nhà.
Vừa bước vào nhà, Cố Nguyên đã theo sát sau Kim Chiêu vào phòng ngủ, ánh mắt anh dán chặt lấy cô, nhìn cô vén váy caro, chậm rãi kéo chiếc quần tất đen ra khỏi đôi chân thon dài trắng nõn từng chút một.
Tà váy dần buông xuống, che đi chiếc quần ren mỏng và phần bẹn đùi đầy dụ hoặc, phía dưới Cô Nguyên bỗng nóng rực lên, dục vọng như một cơn sóng ào tới.
“Nhìn em làm gì vậy?” Kim Chiêu để chiếc legging sang một bên, lại cởi áo hoodie ra, chỉ còn mặc áo ba lỗ mỏng rồi bước vào nhà tắm, mở vòi nước rửa tay.
Cố Nguyên không rời nửa bước, từ phía sau ôm lấy cô, bàn tay lớn phủ lên bàn tay cô, cùng cô hứng lấy làn nước mát.
Kim Chiêu cảm nhận hơi thở nóng bỏng của Cố Nguyên phả vào tai như muốn thiêu rụi cả cơ thể cô. Giọng anh khàn đặc vang lên bên tai: “Mấy đứa cho anh uống thứ gì vậy?”
Hết chương 30
Chương trước | Mục lục | Chương sau
