Chương 24: Ngày đầu tiên trở thành bạn bè
Chuyển ngữ: @motquadao
Ăn trưa xong mà chẳng buồn học hành, Kim Chiêu chỉ liếc nhìn điện thoại. Không biết là lần thứ bao nhiêu trong ngày rồi cô chỉ vô thức nhìn màn hình.
Tối qua cô mới kết bạn với Cố Nguyên trên WeChat, nhưng đến giờ vẫn chưa trò chuyện gì.
Anh lạnh lùng như thế, sao có thể chủ động nhắn cho cô được. Cô cũng muốn tìm anh, nhưng không biết bắt chuyện thế nào, sợ làm phiền anh.
Cô nằm dài trên giường, mở nhạc, giai điệu của Marilyn Manson vang lên bên tai. Dù chẳng quen ngủ trưa, nhưng cô cứ thế mà thiếp đi.
Ánh sáng tràn ngập trong mơ khiến giấc mộng càng thêm chân thật.
“Kim Chiêu.”
“Dạ?” Kim Chiêu lờ mờ tỉnh lại, khó khăn mở mắt. Trong làn sương mơ màng, cô thấy Cố Nguyên đang nằm cạnh mình.
Cô nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể nở một nụ cười dịu dàng nhất đáp lại anh, sợ anh không vui.
Cố Nguyên vừa cụp mắt hôn lên gương mặt cô vừa dịu dàng thì thầm: “Sao em ngủ trước rồi, mình đã nói sẽ cùng nhau ngủ mà.”
Kim Chiêu cảm thấy còn chưa tỉnh hẳn, cả người không chút sức lực, chỉ biết làm nũng dụi mặt vào khóe môi anh.
“Yêu anh không?” Cố Nguyên vừa hỏi, vừa vùi môi vào hõm cổ cô, hít sâu một hơi, như muốn đắm chìm trong mùi hương của cô.
Kim Chiêu muốn trả lời, muốn nói yêu, rất yêu. Nhưng cô không thể mở miệng, càng cố thì giấc mơ càng vỡ vụn.
Tách, giấc mộng như bong bóng vỡ tung.
Kim Chiêu bật dậy mở to mắt, theo bản năng quay sang bên cạnh, trống trơn.
Cơn đau đầu chóng mặt ập tới khiến cô nhắm mắt, nhíu mày chịu đựng.
Mấy phút sau, cảm giác chóng mặt buồn nôn mới dần tan đi. Kim Chiêu mở mắt, sững sờ lên trần nhà trắng toát.
Cô cứ ngỡ đó là thật, rằng anh thực sự nằm cạnh cô, dịu dàng thân thiết như vậy.
Nhưng hóa ra, chỉ là mơ.
Nỗi mất mát khiến lòng cô chùng xuống, không gì bù đắp nổi. Kim Chiêu mím môi, đặt tay lên ngực.
Cô nằm ngẩn người một lúc rồi cầm lấy điện thoại bên cạnh, mở WeChat.
Người ta nói, khi mơ thấy ai đó, lúc tỉnh dậy phải tìm họ ngay.
“Cố Nguyên.”
Cố Nguyên cầm điện thoại lần thứ n trong ngày, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn mà mình mong ngóng nhất. Trong lòng vừa cảm thấy ngọt ngào vừa chua xót, cuối cùng cũng đợi được cô rồi, nhưng trong lòng lại thấp thỏm, vì đã vi phạm lời hứa với mẹ cô – vốn là muốn để cô tập trung học hành.
Anh cố gắng giữ sự lạnh nhạt: “Ừ.”
Rất nhanh đã nhận được tin nhắn hồi đáp từ anh, hai mắt cô sáng bừng, lập tức đáp lại: “Anh trả lời nhanh quá!”
“OCD thôi, ai nhắn tôi cũng sẽ lập tức trả lời.” Cố Nguyên gửi xong tin nhắn, tiện tay lướt qua tin nhắn của Hàn Sơn rồi bỏ điện thoại xuống.
“Tối nay anh có thể đi dạo với em không?”
“Không nên ra ngoài buổi tối đâu.”
“Đi mà, một lát thôi.”
“Được. Tôi sẽ đến tìm em.”
“Vậy thì hẹn anh lúc 8h tối, anh đợi em ở cổng khu Phong Hoa nhé.”
“Được.”
Tám giờ tối, gió nhẹ thổi mát. Hai người sóng bước một trước một sau trên đường, cách nhau đúng khoảng cách của một bờ vai.
Kim Chiêu bỗng dừng lại. Cố Nguyên đi trước hai bước, hơi nghiêng người quay đầu nhìn cô, không hiểu chuyện gì.
Anh thấy cô chớp đôi mắt to tròn trong veo, dịu dàng hỏi: “Anh có thể dắt tay em qua đường không?”
Cố Nguyên liếc nhìn ngã tư phía trước còn hơn 200 mét, lạnh nhạt nhìn cô, rõ ràng muốn từ chối.
“Ngã tư đông đúc mà xe cộ chạy nhanh quá, em sợ. Anh nắm tay em từ bây giờ được không?” Kim Chiêu chậm rãi bước lại gần, đưa tay chạm vào ống tay áo anh.
Anh muốn nắm lấy, nhưng lại sợ, nắm rồi sẽ không buông được nữa. Cố Nguyên cúi đầu nhìn cô đầy kháng cự, nhưng lại bắt gặp ánh mắt tha thiết của cô.
Không có cách nào từ chối.
“Được.” Cố Nguyên cẩn thận nắm chặt tay cô qua lớp áo.
Kim Chiêu khẽ nghiêng người về phía anh, để cánh tay họ chạm vào nhau.
“Cố Nguyên, tay anh đẹp thật đấy.”
Cô nhẹ nhàng lắc lư tay mình, cúi đầu nhìn tay anh, tim đập thình thịch. Đôi tay này giống hệt với đôi tay trong giấc mơ ban ngày của cô.
Trong tim Cố Nguyên có chút ngứa ngáy, xa cách bao lâu, giờ lại bị cô chăm chú nhìn như thế, khiến anh hơi ngượng.
Ánh mắt cô như muốn… nuốt trọn từng ngón tay anh.
Nuốt ngón tay?
Cố Nguyên vì suy nghĩ đó mà bất giác liên tưởng đến những ký ức không thuần khiết xưa cũ.
Lúc thân mật, ngón tay anh vuốt ve đôi môi đỏ mọng ấy, cô luôn rùng mình khe khẽ, mắt nhắm lại, rên rỉ ngọt ngào…
Rất nhanh đã tới ngã tư, không thể nghĩ tiếp nữa! Cố Nguyên hít sâu một hơi, xua đi hình ảnh trong đầu, ngẩng đầu nhìn về phía trước, nghiêm túc dắt cô qua đường.
“Còn hai ngày nữa em phải đi học rồi, sẽ không gặp được anh nữa.” Kim Chiêu ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy tiếc nuối.
Cố Nguyên không biết nói gì, ánh mắt u ám nhìn về phía xa xăm: “Ừ.”
Anh không nhìn cô, trả lời lạnh như băng. Trong mắt cô, đó là sự dửng dưng, không để tâm. Kim Chiêu cúi đầu, ánh sáng nơi đáy mắt lặng lẽ vụt tắt.
Đã đi qua ngã tư được một đoạn, Cố Nguyên lặng lẽ buông tay cô ra, cảm giác hụt hẫng nhói lên trong tim.
Kim Chiêu nhìn bàn tay trống không của mình, cố gắng tỏ ra không sao, sợ người ta phát hiện nỗi buồn trong lòng. Cô ngẩng lên, gượng cười: “Anh học đại học ở thành phố Nam hả?”
“Ừ. Nam Quảng.” Cố Nguyên không kìm được nói cho cô biết tên trường đại học của mình
“Gần trường em ghê.”
“Ừ.” Cố Nguyên liếc nhìn vài sợi tóc cô bị gió thổi rối lên mặt, vô thức muốn đưa tay vén tóc giúp cô nhưng bàn tay vừa nâng tay lên lại cuộn chặt rút về.
Cả hai lặng lẽ tản bộ đến quảng trường hoa anh đào.
Hôm nay là ngày lễ, quảng trường đông nghịt người. Khi bước vào con đường hoa anh đào, Kim Chiêu lén lút đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay anh.
Khi anh cúi xuống nhìn, cô ngượng ngùng mỉm cười, mắt cong cong như trăng khuyết.
Không hiểu vì sao, vành mắt Cố Nguyên lập tức nóng lên, cổ họng nghẹn lại, không nói thành lời.
Anh không dám nắm chặt, cũng chẳng dám tránh đi, chỉ để mặc cô nhẹ nhàng chạm vào như thế.
Giữa dòng người tấp nập, hai người cứ vậy mà chậm rãi bước đi. Bề ngoài là đang nghiêm túc tản bộ, nhưng tay Kim Chiêu thì lén lút nắm lấy tay anh.
Cảm xúc ngọt ngào trào dâng trong lòng, nỗi hụt hẫng vì bị buông tay khi nãy lập tức tan biến.
Nếu cứ mãi đi như thế, thì bao lâu cũng được.
Hai người sắp đi hết con đường hoa thì bỗng có một bé trai đi giày trượt patin từ xa lao nhanh vào dòng người. Mọi người vội vàng nhường đường cho cậu bé. Lúc cậu bé sắp tới nơi, Cố Nguyên theo phản xạ siết chặt tay cô, kéo về phía mình. Kim Chiêu va vào ngực anh theo quán tính.
“Về thôi,” anh khẽ nói.
“Ừ,” cô đáp, giọng nhẹ như gió.
Cảm nhận được bàn tay anh siết chặt đầy mạnh mẽ, khuôn mặt Kim Chiêu hơi ửng hồng, trong lòng dâng lên một cảm giác an tâm lạ thường. Cô còn chưa kịp rời khỏi vòng tay anh để nói lời cảm ơn, thì đã cảm thấy tay mình bỗng nhẹ bẫng.
Anh lại buông ra rồi.
Giọng anh khẽ vang bên tai: “Trở về thôi.”
Kim Chiêu ngoan ngoãn đáp lại: “Vâng.”
Hết chương 24
Chương trước | Mục lục | Chương sau
