[Quay về] Chương 17

Chương 17: Hiện thực (3)

Chuyển ngữ: @motquadao


“Cho em một trà sữa bốn mùa lạnh 30% đường và một lục trà sữa trân châu nóng 30% đường nhé.” Phương Đường thuần thục gọi đồ.

“Cậu vẫn nhớ rõ đồ uống yêu thích của tớ hả?” Kim Chiêu ngượng ngùng cười.

“Tất nhiên rồi, tớ đâu có bị mất trí nhớ.” Phương Đường xoa đầu Kim Chiêu.

“Ấy, hai đứa xảy ra chuyện gì hả, ba người khác đều tốt nghiệp cả rồi, sao tụi em vẫn còn ở đây thế?” Chị chủ quán trà sữa đưa đồ uống cho bọn cô, nhẹ nhàng cười trêu hai người.

“Học không bao giờ là đủ, không bao giờ là đủ haha.” Ngoài miệng thì cười hì hì nhưng trong lòng Phương Đường đã âm thẩm chửi đê ma ma.

Không thể nói ít đi một câu sao?

Phương Đường vội vàng kéo Kim Chiêu về chỗ ngồi.

“Ba người? Xem ra việc mình có bốn người bạn thân là sự thật đúng không? Kim Chiêu cầm lấy ly trà sữa ấm áp, mong đợi nhìn Phương Đường.”

“Đúng vậy, đúng vậy. Còn hai người nữa cậu không nhớ rõ, đợi khi nào có thời gian chúng mình lại tụ tập.” Phương Đường ra vẻ thoải mái hùa theo cô.

“Okie, bây giờ cậu có giới thiệu có khi tớ cũng chẳng nhớ được, đợi đến khi nào rảnh thì gặp mặt trực tiếp nhé.” Kim Chiêu ngồi xuống, nhấp một ngụm trà sữa. “Rất lâu rồi không được uống trà sữa trong giờ thể dục.”

“Chuẩn luôn, từ khi…” Phương Đường tự ép bản thân phải ngừng lại, suýt chút nữa thì tự cắn đầu lưỡi.

“Hả?” Kim Chiêu chờ cô ấy nói tiếp.

“Từ khi cậu bắt đầu chạy nước rút để thi tốt nghiệp trung học phổ thông thì không uống trà sữa với bọn tớ nữa, ngày ngày chỉ xoay quanh chuyện học tập thôi.” Phương Đường quay lại chủ đề, vẻ mặt ngượng ngùng, suýt chút nữa lại mang anh Nguyên ra trận.

“Ôi…” Kim Chiêu đột nhiên lấy tay ôm đầu, ngẩn người cau mày một lúc, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Tớ thường xuyên tới phòng mỹ thuật học trong tiết thể dục hả? Tại sao lúc nãy trong đầu tớ lại hiện ra khung cảnh trong phòng mỹ thuật của trường nhỉ?”

“Ừ ừ.” Phương Đường vội vàng gật đầu, trong lòng vẫn đang suy nghĩ ai mà biết hai người vào phòng mỹ thuật làm mấy hành động không tiện để người khác nhìn thấy gì.

Tám rưỡi tối, trong quán bar mà Hàn Sơn mở, Phương Đường trốn giờ tự học buổi tối cùng vài người tụm lại một chỗ.

“Anh em ạ, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.” Phương Đường cầm điện thoại than thở với mọi người, trên màn hình là cuộc gọi video với Hoa Lạc Âm, cô ấy học đại học ở một thành phố khác.

“Chuyện đơn giản như vậy mà mày còn không nhịn được?” Hoa Lạc Âm trong video vênh mặt chế giễu.

“Chuyện này có khó khăn gì hả, cậu chỉ cần không nói gì là được.” Hàn Sơn ngồi bên cạnh cho cô ấy một cái liếc mắt khinh thường.

“U là trời, mấy người không biết đầu óc cô ấy nhanh nhạy sắc bén thế nào đâu.” Phương Đường gục xuống bàn, đưa cuộc trò chuyện video với Hoa Lạc Âm cho mọi người, còn bản thân thì yên lặng nhìn chằm chằm người con trai ngồi đối diện.

Cố Nguyên đặt chén rượu xuống, trầm giọng nói: “Cậu quên tôi đi như cô ấy là được.”

Phương Đường đau khổ gào lên: “Đờ mờ cậu, cái tên khốn nạn này, cậu bảo tôi quên là tôi lập tức quên được à?”

“Haha haha, tên khốn nạn, cười chết tôi.” Hoa Lạc Âm trong video đã cười ngất.

“Haha cái beep, mày cũng là đồ khốn nạn, bỏ bọn tao đi nơi khác.” Phương Đường trừng mắt nhìn người trong video.

“Bây giờ hối tao hận có kịp không?” Hoa Lạc Âm cũng trừng lại.

Cả hai người đều khinh bỉ nhìn nhau.

Phương Đường nhạy bén ngửi thấy mùi nước hoa trên người Cố Nguyên ngồi đối diện, đột nhiên hơi bất ngờ nói: “Uầy, mọi người biết không, trên người tiểu tiên nữ vẫn có mùi nước hoa của anh Nguyên đấy. Mấy người thử đoán xem có phải mẹ cô ấy không thể xử lý gọn gẽ được những thứ liên quan không, hahaha.”

“Ồ?” Hàn Sơn có chút hả hê nhíu mày, “Không biết tiểu tiên nữ có nghĩ nhiều không?”

Hoa Lạc Âm cũng trầm tư: “Thật ra tôi vẫn luôn nghĩ cô ấy rất thông minh, một khi đã có cảm giác thì chắc chắc cô ấy phát hiện đã bỏ qua một điều gì đó rất quan trọng.”

“Thuận theo tự nhiên đi, đừng tác động lên cô ấy.” Cố Nguyên bình thản đáp.

Phương Đường không tin, cụng ly với anh một cái, khiêu khích cà khịa: “Hờ hờ, tôi chống mắt lên xem cậu còn có thể nhịn không đi nhìn lén cô ấy được bao lâu.”

“Đừng để bọn tôi phát hiện ra cậu đi nhìn trộm cô ấy đấy nhé!” Hoa Lạc Âm trong video cũng cười xấu xa.

Gắng gượng?

Anh cũng không biết bản thân có thể gắng gượng được bao lâu nữa.

Buổi tụ tập nhỏ kết thúc. Về tới nhà, Cố Nguyên cầm chai nước hoa ngẩn người, hàng mi dày đổ một tầng bóng nhẹ.

Em vẫn dùng chai nước hoa anh tặng ư?

Những gì liên quan đến anh, em đã quên hết rồi.

Đối với em, chai nước hoa ấy cũng chỉ là một món đồ xa lạ. Vậy thì tại sao vẫn còn giữ nó?

*

“Anh dùng nước hoa gì vậy, thơm quá. Cảm giác như có một thiếu niên lạnh lùng trong một khu rừng rậm, tĩnh lặng tựa trên thân cây hút thuốc, sự tươi mát của thiên nhiên hòa quyện với hương thuốc lá vậy.”

“Em thích hả?” Cố Nguyên cúi đầu nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, trầm giọng hỏi.

“Vâng.” Kim Chiêu gật đầu rồi lại hít hà thêm một lần nữa.

“Anh sẽ tặng em một chai.” Cố Nguyên cười, xoa gáy cô.

“Ngày nào em cũng sẽ xịt lên quần áo và chăn đệm.” Kim Chiêu nhỏ nhẹ tự độc thoại với lồng ngực anh.

Cố Nguyên giơ tay lên bẹo một cái khuôn mặt mềm mại non nớt trước mắt thì bị cô bắt được, bàn tay nhỏ nghịch ngợm từng khớp ngón tay của anh, sau đó bốn đầu ngón tay trượt khỏi lòng bàn tay ngao du lên phần cánh tay rắn chắc bên trên.

“Hừm…” Cố Nguyên thở ra một tiếng vừa dễ chịu lại không nhịn được.

Mới đầu rất thoải mái, sau đó càng lúc càng ngứa, đầu ngón tay của cô tựa như mang theo điện.

Cơ bắp trên cánh tay bất giác căng lên.

“Cứng quá.” Kim Chiêu dùng móng tay gõ nhẹ lên cơ bắp săn chắc.

“Ngứa.” Cố Nguyên nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô lại.

“Em nói bên dưới cơ.” Kim Chiêu xoay mông, cây gậy phía dưới lại càng cứng hơn. Cô vô tội nhìn anh: “Sao chỗ đó lại cứng vậy?”

“Trêu chọc người ta mà còn không biết hả?” Cố Nguyên đáp, đưa tay lướt nhẹ trên lưng cô.

“A…” Kim Chiêu ưỡn người, khẽ ngâm nga thành tiếng.

“Mới thế thôi mà đã vậy rồi?” Cố Nguyên ngừng lại ôm lấy cô, học giọng điệu vô tội vừa rồi của cô, trong mắt tràn ngập ý cười.

“Đáng ghét…” Kim Chiêu va trán vào lồng ngực anh, “Chỗ đó của người ta rất mẫn cảm.”

“Chỉ cần là em chạm vào, chỗ nào trên người anh cũng mẫn cảm hết.” Cố Nguyên cười, cúi đầu hôn cô.

“Hứ.” Kim Chiêu đã nghiện còn ngại.

“Buổi tối nhắn tin chúc em ngủ ngon sao vẫn rep lại vậy? Tóm lại là mấy giờ em mới đi ngủ?” Cố Nguyên đột nhiên nhớ ra.

“Em quen rồi, nhất định phải đọc tiểu thuyết đến 11h30 mới ngủ.”

“Gánh vác danh hiệu học thần trên vai nhưng vẫn không buông bỏ được tiểu thuyết hả?” Cố Nguyên nghe vậy thì trêu cô, “9h30 tan học, về nhà còn phải đọc tiểu thuyết đến muộn như vậy, em không mệt hả?”

“Từ nhỏ em đã ít ngủ rồi.” Kim Chiêu cực kì tự tin. “Em toàn tự tỉnh dậy vào buổi sáng đó.”

“Mong rằng sau này lúc ngủ cùng anh em cũng cảm thấy ít, được vậy thì còn gì bằng.” Cố Nguyên ẩn ý đáp.

“Nào…” Phải vài phút Kim Chiêu mới hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, nắm bàn tay nhỏ đánh anh một cái.

“Cố gắng học tập thật giỏi nhé, bây giờ em muốn ăn gì anh trai mua cho em.” Cố Nguyên nắm lấy tay nhỏ của cô, bao lại trong lòng bàn tay.

“Em muốn ăn xoài sấy, cả kẹo dẻo QQ vị dứa nữa.” Kim Chiêu nghe Kim Chiêu nói vậy, hai mắt sáng lên.

“Được, đợi anh mua ít xoài sấy đóng gói, lên lớp ăn sẽ tiện hơn.” Cố Nguyên cưng chiều ôm cô, bàn tay đỡ lấy cái đầu nhỏ.

“Anh ơi anh tốt quá.” Kim Chiêu cười ngọt ngào.

“Anh sẽ là người đối xử tốt với em nhất thế gian này.” 

*

Cố Nguyên quay trở về từ trong hồi ức, đoạn đối thoại ngày đó của hai người tựa như vẫn còn quanh quẩn bên tai.

Anh sẽ là người đối xử tốt với em nhất thế gian này…

Thế nhưng rồi lại trở thành người khiến em bị tai nạn giao thông đầy đau đớn, khiến em bỏ lỡ những thành tựu đáng tự hào cùng những ký ức về chuyện tình cảm của đôi ta.

Nếu như em một lần nữa xuất hiện trong vòng tay anh, anh không muốn làm gì khác, chỉ muốn ôm em từ phía sau, kìm nén giọt nước mắt, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, khóe môi hôn lên từng sợi lông tơ trên gương mặt mềm mại của em.

Hết chương 17

Chương trước | Mục lục | Chương sau

Bình luận về bài viết này