[Tai tiếng] Chương 2

Chương 2: Bắt chuyện

Chuyển ngữ: @motquadao


Lần đầu tiên Văn Đàn gặp Minh Trạc là hơn hai tháng trước. Khi đó, cô đang thất nghiệp ở nhà nên đã đi học hộ cô bạn thân một tiết học môn tự chọn. Tưởng rằng là một kế hoạch hoàn hảo, nhưng tới khi bị gọi lên trả lời câu hỏi, cô vẫn bị nhận ra.

Tan học, Văn Đàn chạy đi xin xỏ.

Cô thưa: “Thầy ơi, Lâm Sơ Dao không cố tình nghỉ học đâu ạ, nhà bạn ấy… có việc đột xuất.”

Người đàn ông đeo kính gọng vàng, lạnh lùng mà cấm dục: “Việc gì vậy?”

Văn Đàn bịa ngay ra một nhân vật không có thật, mặt không biến sắc đáp: “Anh họ cô ấy bị tai nạn giao thông.”

Minh Trạc nâng mắt, đặt tập tài liệu trong tay xuống: “Nghiêm trọng không?”

Văn Đàn phát huy triệt để khả năng diễn xuất của mình, giọng điệu tràn đầy cảm xúc: “Cực kì nghiêm trọng luôn ạ, suýt chút nữa phải cắt bỏ. Mà ở đây, Lâm Sơ Dao lại là người thân duy nhất của anh họ, bạn ấy bắt buộc phải túc trực ở đó để ký giấy tờ.”

“Vậy thì đúng là nên nghỉ học.”

Văn Đàn thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn thầy đã thông cảm.”

Ngừng một chút, cô lại thăm dò: “Thầy… sẽ không vì chuyện này mà đánh trượt môn bạn ấy đâu nhỉ?”

Minh Trạc thản nhiên đáp: “Tất nhiên.”

Không để Văn Đàn kịp vui mừng, anh tiếp lời: “Không thì sao có thể xứng đáng với cái chân suýt bị cắt cụt của anh họ bạn ấy được?”

Văn Đàn bình tĩnh gật đầu: “Đúng rồi ạ, thầy quả là thấu tình đạt lý.”

Sau đó, Văn Đàn nhận được một cuộc gọi, lúc cô cúp máy thì Minh Trạc đã rời đi.

Thế là cô bỏ lỡ cơ hội xin phương thức liên lạc của anh.

Thời điểm đó, Văn Đàn đội mũ và đeo khẩu trang kín mít, suốt cả quá trình cũng không hề tháo xuống. Sau này cô còn hỏi Lâm Sơ Dao, biết được Minh Trạc chẳng bao giờ quan tâm đến tin tức giải trí hay showbiz, có lẽ anh còn chẳng biết cô mặt ngang mũi dọc thế nào.

Thế nên vừa rồi cô mới dám mạnh dạn bắt chuyện xin anh phương thức liên lạc.

Không sao, chuyện nhỏ.

Văn Đàn vẫn giữ nụ cười: “Hình như anh nhận nhầm người rồi, tên tôi không phải Lâm Sơ Dao.”

Cô vừa dứt lời, một giọng nam từ xa vang lên: “Minh Trạc, sao cậu lại ở đây, tôi cứ đi tìm cậu mãi.”

Minh Trạc đáp: “Tôi nghe điện thoại.”

Chu Kế Quang liếc nhìn Văn Đàn, trong ánh mắt mang theo vài phần khinh thường, sau đó nói: “Mọi người đang đợi cậu đấy, đi thôi.”

Minh Trạc khẽ gật đầu chào Văn Đàn rồi sải bước rời đi.

Tất nhiên là không có ý định cho cô số điện thoại.

Đợi họ đi xa, Văn Đàn mới từ từ quay người.

Cô biết Chu Kế Quang, thiếu gia của công ty giải trí Hoàn Vũ.

Mà Mạnh Trần An chính là nghệ sĩ hàng đầu dưới trướng Hoàn Vũ, vậy nên Chu Kế Quang ghét Văn Đàn hơn bất kì ai.

Có điều, Văn Đàn không hiểu, Minh Trạc chẳng phải là một nhà địa chất học sao? Sao anh lại quen biết anh ta?

*

Trên hành lang, Chu Kế Quang nhíu mày: “Có phải cô ta bắt chuyện với cậu không?”

Minh Trạc cười nhạt: “Không phải.”

“Người phụ nữ đó chẳng phải loại tốt đẹp gì đâu, cậu tránh xa cô ta ra.”

“Thật sự không phải đâu.”

Chu Kế Quang tiếp tục: “Cậu biết Mạnh Trần An chứ? Hai người này yêu nhau ba năm. Trong khoảng thời gian đó, Văn Đàn ngày nào cũng quấn lấy cậu ta để ké fame, nhờ vậy mà có không ít tài nguyên, danh tiếng cũng tăng vọt.”

“Kết quả là vừa chia tay, cô ta lập tức kiện mấy fan cứng của Mạnh Trần An ra tòa. Đến giờ vẫn còn kiện tụng, tôi vì chuyện này mà đau đầu ch.ết đi được.”

Fan cứng của Mạnh Trần An đều có quan hệ với fanclub chính thức, ngày ngày chăm chỉ điểm danh, cày số liệu, thậm chí có thể lấy được thông tin nội bộ từ nhân viên của anh ta.

Bọn họ bị kiện cùng lúc, Mạnh Trần An lại đích thân nhờ công ty hỗ trợ, thế nên Hoàn Vũ không thể không ra mặt.

Chu Kế Quang vừa oán trách xong, Minh Trạc im lặng hai giây, sau đó nói: “Không biết.”

Anh đang trả lời câu đầu tiên của Chu Kế Quang: “Cậu biết Mạnh Trần An chứ?”

Chu Kế Quang: “…”

Thôi được rồi, nói cũng vô ích.

“Tóm lại, cô ta chắc chắn đã nghe ngóng đâu đấy được gia thế của cậu, muốn lợi dụng cậu để trèo cao. Đừng để bị cô ta dắt mũi, người phụ nữ đó không hề thanh cao như vẻ ngoài đâu!”

Minh Trạc cười nhạt: “Tôi có gia thế gì chứ?”

Chu Kế Quang biết anh không thích nhắc đến chuyện này, bèn mím môi không tiếp tục nói nữa.

Nếu không phải vì hôm nay là sinh nhật anh ta thì e rằng khó mà kéo được Minh Trạc đến buổi tiệc này.

*

Thấy Văn Đàn quay trở lại sảnh tiệc, chị Mạch bước đến đối diện cô: “Chị vừa thấy em với Mạnh Trần An chuyện trò, hai người nói gì với nhau vậy?”

“Không có gì đâu chị.” Trông cô còn mất hứng hơn cả lúc trước.

Chị Mạch dùng khuỷu tay huých nhẹ cô: “Em mau chóng xốc lại tinh thần cho chị, hợp đồng giữa em và Mạnh Trần An đã kết thúc, nhưng vẫn phải duy trì mối quan hệ với anh ta. Anh ta chỉ cần nhấc tay một cái là em có thể nhận được tài nguyên mà cả đời em cũng không với tới được, em…”

Văn Đàn cắt ngang: “Chị Mạch, buổi tiệc tối nay mời cả Chu Kế Quang của Hoàn Vũ đến ạ?”

Chị Mạch ngây người một lúc, rồi hạ giọng: “Những sự kiện thế này chưa đủ tầm để mời anh ta đâu, Mạnh Trần An tới là được rồi.”

“Ồ.”

Minh Trạc đi cùng Chu Kế Quang, nếu không phải tới tham gia bữa tiệc tối nay thì chắc chắn là có quan hệ cá nhân khác.

Chị Mạch thấy cô thất thần, lại tiếp tục khuyên nhủ: “Chuyện với Mạnh Trần An, em đừng làm căng quá. Dù anh ta không nói gì về vụ em kiện fan cứng của anh ta, nhưng chắc chắn trong lòng không vui. Vài hôm nữa chị sẽ sắp xếp một bữa ăn cho hai người, em nên xin lỗi anh ta một câu.”

Văn Đàn thu lại suy nghĩ, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Lúc trước chính công ty nói rằng, khi hợp đồng ba năm kết thúc, sẽ giúp em xử lý bọn họ.”

Vì công ty không có động thái gì, nên cô tự mình giải quyết.

Chị Mạch thở dài: “Tiểu Đàn, em đã vào showbiz được năm năm rồi mà vẫn chưa hiểu quy tắc ở đây sao? Nổi tiếng nhờ tai tiếng cũng là nổi tiếng, không ai mắng em mới là đáng báo động.”

Văn Đàn nhìn thẳng về phía chị ta: “Bọn họ chỉ mắng em thôi ư?”

Ba năm trước, từ khi paparazzi chụp được cảnh Văn Đàn và Mạnh Trần An cùng nhau rời khỏi nhà hàng, đến lúc công ty chính thức xác nhận hai người họ hẹn hò, kéo dài cho đến tận bây giờ. 

Văn Đàn lúc nào cũng phải chịu đựng sự sỉ nhục và công kích từ rất nhiều fan của Mạnh Trần An.

Những lời mắng chửi trên mạng, nói cô là “gái”, là “lăng loàn”, rồi thì “ai cũng có thể ngủ cùng” đã trở thành chuyện quá đỗi bình thường.

Họ theo dõi lịch trình của cô, đặt vé trên cùng chuyến bay, ngồi ngay ghế bên cạnh nhìn cô chằm chằm. Họ hắt cà phê vào người cô, dọa nạt rằng nếu không chia tay với Mạnh Trần An thì lần tới sẽ không phải là cà phê mà là axit.

Họ còn tìm được ra địa chỉ nhà cô, gửi mèo chết, chuột chết, photoshop ảnh cô thành ảnh thờ nhuốm máu, gửi đến tận cửa nhà.

Thậm chí, có một khoảng thời gian, họ liên tục bấm chuông cửa nhà cô vào lúc nửa đêm,  trơ trơ nhìn vào trong thông qua mắt mèo.

Văn Đàn đã chuyển nhà nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị họ tìm được.

Cô muốn báo cảnh sát, nhưng công ty không cho phép. Công ty nói rằng bây giờ cô với Mạnh Trần An trên danh nghĩa vẫn đang hẹn hò, nếu làm lớn chuyện thì không hay chút nào. Đợi đến khi hợp đồng giữa hai người kết thúc, công ty sẽ đòi lại công bằng cho cô.

Chị Mạch hơi tránh ánh mắt cô: “Chuyện đã qua lâu rồi, hơn nữa lần này sau khi em chuyển nhà, bọn họ cũng không đến nữa. Vả lại công ty cũng đã bồi thường cho em, lúc nào em cũng có phim mới, đâu có gì cản trở. Ngoài Quý Tư Tư ra, em nói xem còn ai được đãi ngộ như vậy?”

Quý Tư Tư là một nữ diễn viên, cũng là cây hái ra tiền của công ty.

Văn Đàn đáp: “Chị Mạch, chị thử nói xem, những bộ phim mà công ty đưa cho em đóng, có đúng là để bồi thường không?”

Những web drama nhỏ mà cô tham gia đều do công ty tự mua bản quyền, hình tượng nhân vật cứ lặp đi lặp lại, chỉ thay đổi cốt truyện và nam chính để tạo ra những câu chuyện tình cảm mới.

Còn những vai nữ phụ trong các dự án lớn đều là những vai mà Quý Tư Tư không muốn diễn thì mới đẩy cho cô.

Chị Mạch trầm giọng: “Bây giờ thị trường phim ảnh đang trong giai đoạn khó khăn, có phim để đóng đã là may mắn lắm rồi. Tiểu Đàn, công ty đối xử với em như vậy là đủ tốt rồi.”

Sau khi bữa tiệc kết thúc, tất cả quan khách lần lượt rời đi.

Chị Mạch đi đón tài xế, chỉ còn Văn Đàn đứng một mình trước cửa.

Trời có vẻ đã ngớt mưa, nhưng không khí vẫn còn ẩm ướt.

“Trên mặt đất toàn nước mưa, cô nên đợi dưới hầm gửi xe.”

Văn Đàn quay đầu lại, nhìn người đàn ông đang đứng hút thuốc cách đó không xa.

———

Hết chương 2

Bình luận về bài viết này